Từ Vực sâu tối tăm … Người thương trông đến
(Truyện về Một Người Con Gái Tốt Trải Qua Những Lúc Khốn Nạn)
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Chuyển dịch câu truyện “A Good Girl Who Went Through Bad Times”
của Carolyn Kollegger
trong cuốn Bàng Hoàng Trước Sự Thật 2 – Surprised By Truth 2
edited by Patrick Madrid and published by Sophia Institute Press 2000
Tôi đã từng xuất hiện trên các tờ nguyệt san; tôi đã từng xuất hiện qua phim ảnh; tôi đã từng xuất hiện trên đài truyền hình toàn quốc. Tôi đã từng đến những nơi được hầu hết con người ta mơ ước thấy, đã từng làm những điều được hầu hết con người ta mong muốn làm. Tôi đã từng tiêu tiền như nước, liên hoan tiệc tùng thâu đêm tới sáng, và biến mình trở thành một kẻ hoàn toàn khốn nạn qua việc làm như thế. Thật ra không gì mà Thiên Chúa lại không làm nổi, vì tôi thực sự cảm thấy mình bất lực khi Ngài ra tay giải cứu tôi.
Là một đứa út trong gia đình có 4 người con, tôi đã vào đời với tên gọi là Carolyn Houlihan vào Tháng 3 năm 1961, và được lãnh nhận phép rửa theo Đức Tin Công Giáo. Tiếc thay, gia đình tôi được sinh ra ấy lại không vững Đức Tin mà tôi đã nhận lãnh qua phép rửa, ở chỗ, cha mẹ tôi đã ly dị nhau khi tôi mới lên hai tuổi.
Thoạt đầu, nhờ cha tôi, anh em chúng tôi đã đi lễ vào các Ngày Chúa Nhật. Thế rồi, dần dần mọi sự đã đổi thay. Những lúc hạnh phúc nhất thời ấu thơ của tôi là những giây phút được ở trong nhà thờ. Tôi thích ngửi mùi hương và các thứ hoa trên bàn thờ. Tôi thích nghe ca hát. Tôi thích những cửa kính mầu hình ảnh. Tôi thích hết mọi vẻ đẹp ở nhà thờ.
Tôi đã học trường Công Giáo, cả tiểu học lẫn trung học, nơi tôi được các nữ tu và linh mục gieo những mầm mống đức tin là những gì đã nở hoa nơi tôi hôm nay đây. Tiếc thay, những gì tôi đã học được nơi học đường ấy đã không được củng cố nơi ngôi nhà của mẹ tôi sau khi xẩy ra cuộc ly dị.
Giữa cha mẹ của tôi vốn đã xẩy ra những xung khắc ngay cả trước khi tôi được sinh ra. Tôi được kể cho biết rằng cuộc cãi lộn nẩy lửa đầu tiên của các vị là về việc xem mục Phô Diễn Hoa Hậu Hoa Kỳ trên truyền hình. Mẹ tôi thì muốn xem mục này; còn ba tôi, một con người Công Giáo đạo đức hơn, lại không thích. Ông đã coi mục này gần như là một dịp tội, vì ông cảm thấy rằng nó có thể làm cho thành phần nam giới nhìn xem bị cám dỗ về nhục dục. Ông cũng cảm thấy nó là những gì làm hạ phẩm giá của những người nữ tham dự vào cuộc phô diễn ấy, khi nó biến họ thành một thứ đồ vật thuần túy, thành những đối tượng của khoái lạc.
Mẹ tôi đã xa lánh ông từ đêm hôm ấy. Thái độ của bà đối với những điều như thế sau này đã khuôn đúc cuộc đời của tôi, cũng như Cuộc Phô Diễn Hoa Hậu Hoa Kỳ đã làm vậy.
Đời sống trong gia đình của chúng tôi chẳng hạnh phúc gì, ngay cả trước khi xẩy ra cuộc ly dị; sau đó nó đã trở thành một ác mộng. Những cuộc đánh nhau dữ dội về thể lý luôn xẩy ra giữa thành phần con cái chúng tôi. Khi tôi cố gắng gọi cho mẹ tôi ở sở về vấn đề này, thì thằng anh cả của tôi đuổi theo tôi, dằng lấy điện thoại, rồi nắm lấy tóc của tôi, lôi tôi đi mà đấm đá. Thậm chí cả những người đến thăm viếng gia đình tôi cũng hung tợn nữa. Tôi đã thấy một trong những người bồ của mẹ tôi đã đấm vào mặt mẹ tôi cho đến khi mặt bà đổ máu ra. Tôi lo sợ đến hoảng hốt lên, tưởng bà bị chết đến nơi rồi chứ.
Đôi khi mẹ tôi dẫn tôi ra ngoài chơi với bà. Tôi nghĩ, một phần là vì bà làm việc quá nhiều và vì bà muốn bao gồm cả việc trông coi tôi với việc bà tiêu khiển theo sở thích của bà vào những lúc rỗi rãi. Thậm chí bà đưa tôi vào cả hộp đêm với bà. Bấy giờ tôi không nhận ra điều ấy, nhưng tôi nghĩ rằng bà đã muốn tôi làm quen với những thứ giao du ấy. Vào những ngày hẹn hò của mình, bà quả thực đã dẫn tôi tới những quán ăn sang trọng, cho tôi thưởng thức món bò hầm mềm, món tôm hùm và các thức ăn ngon lành khác mà tôi chưa từng được nếm hưởng trước đó, nhờ vậy, tôi đã biết thích thú với những thứ ngon lành như vậy.
Mặc dù chúng tôi đã được học ở trường rằng mất Lễ là có tội, gia đình chúng tôi cũng chẳng còn đi nhà thờ vào các Ngày Chúa Nhật nữa, và anh em chúng tôi đã thừa biết như thế chứ chẳng cần gì phải hỏi. Tôi đã ngẫm nghĩ đến những gì sẽ xẩy ra nếu cha tôi tích cực hơn nữa trong cuộc sống thường nhật của tôi. Có lúc tôi nghĩ rằng ông là một con người quá tệ, chẳng làm gì cho chúng tôi hết, (khi cha mẹ tôi ly dị nhau thì tôi còn quá trẻ). Sau này, khi tôi làm hòa với ông, tôi đã đứng về bên ông. Rõ ràng là ông đã cố gắng rất nhiều để liên lạc với chúng tôi; song mẹ tôi cứ giữ chúng tôi ở một khoảng cách xa ông, một khoảng cách rất ư là nguy hại.
Tìm kiếm niềm tin ở toàn là những nơi sai bậy
Là một thanh thiếu niên, tôi chẳng cảm thấy tin tưởng gì cả. Mẹ tôi nghĩ rằng việc làm người mẫu có thể sẽ giúp cho tôi thắng vượt được tình trạng thiếu tự tin của tôi, và làm cho tôi cảm thấy khá hơn về bản thân mình. Tôi đã đồng ý thử, và trước khi tôi biết vấn đề làm người mẫu này, tôi đã là người mẫu cho tất cả mọi thứ cửa tiệm ở địa phương, chẳng hạn như những màn trình diễn thời trang nhập học, những màn trình diễn cô dâu, thậm chí còn trình diễn quảng cáo cả trên đài truyền hình địa phương. Tôi đã trở thành một con cá bự ở cái ao Ohio nhỏ bé ấy. Tôi đã biết về những đại người mẫu nổi tiếng trên toàn quốc như Farrah Fawcett, Cheryl Tiegs, Christie Brinkley, thế nhưng tôi chưa bao giờ mơ tưởng đến một cuộc sống như họ. Tôi chỉ muốn giống như một trong những người mẫu ở địa phương của chúng tôi thôi. Cô ta có tất cả những gì tôi quan tâm: cô ta là một con người thu hút, cô ta lập gia đình, và cô ta có hai đứa con xinh đẹp.
Kết hôn và có một gia đình đó là những gì tôi mong muốn. Khi tôi lên 16 tuổi, tôi phải lòng một anh chàng mà tôi đã có ý định kết hôn sau khi ra trường trung học. Tiếc thay, phong trào nữ giới cấp tiến vào lúc ấy rất mạnh, tuyên truyền trong nữ giới rằng hôn nhân và con cái là những gì chị em neê theo đuổi thực hiện sau nghề nghiệp của mình, sau khi chị em đã làm những gì chị em thực sự muốn làm trong đời, sau khi bản thân của chị em đã “hoan hưởng”. Mẹ tôi là một tay nữ giới hăng say, bởi thế mà tôi đã hoàn trả lại chiếc nhẫn đính hôn và chọn đi vào một con đường đời khác hướng.
Từ Biệt Hoa Hậu Hoa Kỳ Đạo Hạnh
Tôi đã dự tranh giải ở những cuộc phô diễn sắc đẹp và đã được vào chung kết ở cuộc Tranh Giải Toàn Quốc Những Người Con Gái Được Đăng Ảnh Ở Bìa Báo. Vào năm 1979, tôi đã trở thành Hoa Hậu Hoa Kỳ Ohio và đã tham dự cuộc Phô Diễn Hoa Hậu Hoa Kỳ toàn quốc. Bấy giờ có một số vị chấm giải này, chẳng hạn như Eileen Ford của Cơ Quan Ford Người Mẫu Quốc Tế và thành phần thuộc Công Ty Hoa Hậu Thế Giới Và Hoa Kỳ, đã đề nghị với tôi đi Nữu Ước để theo đuổi nghề trình diễn và làm người mẫu. Ngay khi vừa xong bậc trung học, tôi liền đến Nữu Ước.
Tôi đã thành đạt rất nhiều nơi thị trường trình diễn hay làm người mẫu ở Nữu Ước. Tôi đã thực hiện nhiều màn quảng cáo toàn quốc. Nếu các bạn xem truyền hình từ 15 đến 20 năm trước đây các bạn đã có những cơ hội nhìn thấy tôi đang cố gắng quảng cáo bán cho các bạn một thứ đồ vật gì đó.
Đấy là tất cả những gì của một cuộc đời. Tôi đã đi đây đó đến các địa điểm được chỉ định làm người mẫu. Tôi đã hoạt động ở hậu trường sân khấu Broadway, thậm chí đã xuất hiện nhiều lần trong một vở tuồng bi kịch truyền hình nhiều màn. Trước đó khá lâu, tôi đã thủ vai chính trong một cuốn phim dài.
Tuy nhiên, cái thành công lớn nhất của tôi lại là việc làm người mẫu và truyền hình. Tôi đã xuất hiện với bộ áo tắm ở trên một tấm bảng quảng cáo to tướng treo ngay lối xa lộ chính tiến vào thành phố Nữu Ước, và tôi đã cảm thấy khoái chí vì tôi thậm chí đã trình diễn hấp dẫn hơn cả Christie Brinkley về một mục quảng cáo truyền hình đặc biệt mà cả hai chúng tôi đều muốn thực hiện. Tôi nghĩ rằng tôi đã trở thành những gì hết xẩy. Theo những tiêu chuẩn của trần gian thì tôi nghĩ rằng tôi là như thế. Những gì tôi đã không nhận thấy được bấy giờ đó là tôi đang chìm đắm nhanh chóng vào một đụn cát lún của một bãi bùn lầy về luân lý, đó là “một đời sống nổi nang” của một nhân vật thành công rực rỡ về phương diện truyền thông trần thế.
Kitô hữu, nhất là nữ giới, thành phần theo đuổi nghề trình diễn hay nghề làm người mẫu ở những thành phố “ăn chơi tiêu khiển” như Nữu Ước hay Hồ Ly Vọng, bao giờ cũng gặp phải những cực kỳ thách đố đối với niềm tưởng vào Chúa Kitô của họ cũng như đối với cuộc sống dấn thân cho Chúa Kitô của họ. Cái nghề này sẽ chiếm hết giờ giấc và sinh lực của các bạn trong việc trở thành loại người cũng như trở thành những gì thế giới trình diễn hoặc làm người mẫu muốn các bạn sống. Vấn đề chăm sóc đầu tóc, móng tay, nhịn ăn nhịn uống, thể dục thẩm mỹ, đấm bóp, sắm sửa đồ trang điểm và phục sức, thử giọng, chụp hình, các lớp học trình diễn, các lớp học phát biểu, các lớp học hát hò, các lớp học nhẩy múa, những thời biểu đóng phim, là những gì buộc các bạn phải bắt đầu từ 7 giờ sáng: nó là một cuộc sống hào hứng không ngừng nghỉ, một cuộc sống tập trung vào các bạn cũng như vào những gì các bạn giống như các người khác. Các bạn có ít giờ, nếu có, cho Chúa. Thế nhưng, nếu các bạn đến đó bằng đức tin của mình, ít là các bạn có một cái gì đó để cố gắng nắm lấy.
Trái lại, nếu các bạn đến Nữu Ước hay Hồ Ly Vọng mà không có đức tin, không có gì để cầm chân của các bạn lại, các bạn sẽ mau chóng thấy mình hoàn toàn trở thành lạc loài. Sự kiện này đã xẩy ra cho trường hợp của tôi. Những vấn đề nan giải về luân lý cứ đột xuất hằng ngày, làm mất dần đi niềm tin. Có lần, một diễn viên nổi tiếng mời tôi đến chỗ của ông ta để giải khát. Ông ta là một con người hào hoa nên tôi đã nhận lời mời của ông, cảm thấy mình như đã là vợ của ông. Ông ta pha nước giải khát, rồi mở tủ trà trang trí đầy những thuốc phiện ra. Vẫn còn cảm thấy vấn đề hôn nhân hấp dẫn, tôi đã quyết định thử một chút xíu. Ông ta cũng thử một chút, rồi nhiều hơn nữa, để rồi trở thành man dại, hoàn toàn không còn kiềm chế được nữa. Tôi không muốn nói thêm những chi tiết xẩy ra sau đó, ngoại trừ điều này là tôi đã học được từ kinh nghiệm ấy một bài học quan trọng về việc chấp nhận các lời mời mọc của những hạng người thuộc giới xã hội ấy.
Có những chọn lựa khác không hoàn toàn rõ ràng minh bạch, song cũng chẳng sai trái là bao. Đã nhiều lần tôi ăn mặc rất ư là trắc nết, thân mình lộ liễu một cách khêu gợi trước mặt thành phần nam giới là những người có thể giúp phần vào nghề nghiệp của tôi. Xin các bạn nhớ rằng tôi chỉ làm những gì giống như các nữ diễn viên khác làm thôi, những người nữ duyên dáng và tài năng đang tranh giành với tôi về cùng những việc làm người mẫu và đóng vai trình diễn. Cho dù tôi chưa bao giờ đến thăm cái “trường kỷ phơi thân trần trụi”, nhưng cứ tin tôi đi, nó thực sự là có đó. Tôi biết nhiều người thuộc kỹ nghệ tiêu khiển đã đến đó hơn một lần, để thực hiện những gì họ nghĩ họ được phép làm một cách vô hại, vì họ thấy có lợi cho viễn ảnh nghề nghiệp của họ. Những áp lực làm hay bỏ của một thứ nghề nghiệp như thế thật là mãnh liệt; và bao giờ cái mồi cũng vẫn là vấn đề kiếm được nhiều tiền bạc. Nó là một thế giới được tạo nên theo thị hiếu để làm suy kiệt đi đời sống đức tin.
Tôi biết rằng tôi đã thiếu thốn một cái gì đó, hoặc là một ai đó.
Và Erwin Kollegger đã đi vào đời tôi.
Cuộc sống đang quay nhanh lại càng quay cuồng
Erwin cũng đã từng là một người Công Giáo đạo gốc, sinh ở Thụy Sĩ và được cha mẹ rất Công Giáo dưỡng dục. Họ thường đưa chàng tới nhà thờ. Họ cầu Kinh Mân Côi hằng ngày. Họ tham dự những cuộc kiệu rước lễ lậy, và thực hiện các cuộc hành hương khắp cả Âu Châu. Khi Erwin đi vào đời, không có cha mẹ ở bên cạnh để kềm kẹp cho chàng đến nhà thờ, chàng đã theo gương của thành phần chàng gặp và đã bỏ nhà thờ nhà thánh.
Trong khi tôi đã trở thành một người mẫu và là một nữ diễn viên thì Erwin là một tay trượt tuyết có hạng trên thế giới, đang được huấn luyện để tranh giải Thế Vận Hội, cho đến khi tai nạn xe hơi xẩy ra làm gẫy hết mọi cái xương trong thân thể của chàng, khiến các ước vọng của chàng bị khựng lại. Khi cơ hội nghề nghiệp đến tay vào một dịp Thế Vận Hội khác, Erwin đã chộp lấy thời cơ. Qua một thời gian dài, chàng đã du hành khắp thế giới như là một tay đua trượt tuyết, sống hết mình với cái nghề này, ở chỗ đua đòi theo thành phần tiêu khiển nổi tiếng, theo những chính trị gia lừng danh, cũng như theo những thành phần quí phái khác.
Sau đó, có một người bạn rủ Erwin đột xuất khởi công để mở một công ty nhập cảng quần áo lót nữ giới cho anh ta. Vào tuổi mới tam thập bấy giờ, Erwin đã muốn sống ổn định chút xíu, nên ý nghĩ về một việc làm vững chắc đã gọi mời chàng. Và sự kiện xẩy ra là công việc làm ăn này bao hàm cả việc gần gũi với nhiều phụ nữ diễm kiều đã khiến chàng không chần chừ chấp nhận việc làm ấy. Chàng đã mở một thương vụ tại một trong những vùng thượng lưu trên đường Madison Avenue ở Nữu Ước và bắt đầu làm việc với những tiệm cỡ lớn nhất trong nước.
Erwin và tôi gặp nhau khi chàng thuê tôi làm người mẫu cho một tấm ảnh chụp và chúng tôi đã yêu nhau. Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy được rằng tôi sẽ sống trọn đời tôi với chàng. Thế nhưng cuộc đời chúng tôi bắt đầu sống chung là những gì trống rỗng, cho dù đầy những sinh động. Nó được xây trên tiền bạc và những gì bạc tiền có thể làm được. Hầu như đêm nào chúng tôi cũng liên hoan ăn uống ở những nhà hàng đắt tiền cũng như ở những câu lạc bộ sang trọng. Chúng tôi dễ dàng tung ra cả hằng mấy trăm Mỹ kim cho một bữa tối, rồi sau đó đi dạo phố trên chiếc xe Porsche mầu bạc láng. Như lời của một bài hát, chúng tôi đã quen biết với tất cả những chân nhân, chúng tôi đã dùng tất cả những thứ chân dược. Chúng tôi nhào đầu vào những thứ tiệc tùng dễ sợ và chúng tôi đã phải trang trải những món tiền ngập đầu.
Một người con gái bị gặp trục trặc là điều tạm bợ xẩy ra
Không bao lâu sau lần hẹn hò đầu tiên của chúng tôi ấy, Erwin và tôi đã về chung sống với nhau. Chúng tôi hết sức yêu nhau, và chàng là một “Romeo” đẹp trai đầy công thành danh toại của tôi. Cái trống rỗng của đời tôi dường như được khỏa lấp bằng mối liên hệ của chúng tôi ấy. Tôi cảm thấy như thể không gì có thể làm đắng cay cuộc đời chung sống ung dung của chúng tôi này. Sáu tháng sau, tôi có thai và đến gặp bác sĩ sản phụ khoa ở phòng mạch Park Avenue. Bà ta nhìn tôi và nói: “Cô đâu có muốn cái thai này phải không?” Tôi gật đầu, khi nhớ lại điều Erwin đã bảo tôi vào lần hẹn hò đầu tiên, đó là chàng chỉ muốn làm tiền, du lịch, và ăn chơi mà thôi. Tôi nghĩ rằng đứa nhỏ sẽ kết thúc mối liên hệ của chúng tôi. Bà bác sĩ của tôi nói: “Được rồi. Chúng tôi sẽ sắp xếp để cô chấm dứt việc mang bầu”.
“Chấm dứt việc mang bầu”. Sao có vẻ dễ nghe quá vậy. Nó không có tính cách sát hại đứa nhỏ tí nào hết. Nó dường như là việc ngăn chặn một cái gì đó trước khi điều đó xẩy ra thôi. Tôi cảm thấy hết sức nhẹ nhàng. Vào tháng Tư năm 1982, tôi đã để cho một đứa bé dễ thương đang được ủ ấp trong bụng của tôi bị giết chết.
Sau cái tát vào mặt Thiên Chúa ấy, giữa Erwin và tôi không bao giờ còn được như trước nữa. Sự kiện cho thấy chẳng có gì gọi là bí tích hay thánh hảo về cuộc sống chung của chúng tôi bắt đầu lộ diện. Chúng tôi cảm thấy khó chịu bởi những gì chúng tôi làm, thế nhưng chúng tôi vẫn không thể biết được nó là vấn đề trục trặc. Thay vì tấn công cái trục trặc này, chúng tôi lại quay ra tấn công nhau. Khi chúng tôi không bị phân tâm bởi tiệc tùng, du lịch và tiêu pha, chúng tôi lại quay ra cãi lẫy nhau. Erwin nói ra những lời chê bai bình phẩm tôi. Theo như những gì được chàng quan tâm thì tôi không đẹp cho lắm hay thân mình không thon gầy vừa phải, không nấu ăn vừa miệng hay không sạch sẽ cho đủ. Tôi không thể kiếm được đủ tiền để làm hài lòng chàng, bất kể tiền tôi kiếm được là bao nhiêu. Chàng thấy nơi tôi đầy những lỗi lầm. Thế rồi chúng tôi hôn nhau và làm hòa với nhau đúng lúc, để sửa soạn cho một cuộc tái diễn khác về tất cả những gì là thái quá vị kỷ sau đó.
Sau một năm phá thai lần thứ nhất, bất chấp phương pháp ngừa thai của chúng tôi, tôi lại mang bầu một lần nữa. Lại hẹn hò để đến gặp bác sĩ sản phụ khoa.
Bấy giờ tôi nghĩ rằng mối liên hệ hiện tại của chúng tôi không thể nào cải tiến được nữa. Tôi nghĩ nếu Erwin cưới tôi là tốt nhất. Khi chúng tôi mới về chung sống với nhau, tôi đã tự nhủ với lòng mình rằng tôi sẽ cho Erwin thời gian 5 năm để cưới tôi. Tôi đã thấy nhiều nữ diễn viên sống với một người đàn ông cả mấy thập niên, hy vọng người đàn ông ấy sẽ lấy mình làm vợ, để rồi cuối cùng ly tán. Khi đặt vấn đề giới hạn thời gian là tôi cho rằng tôi tinh khôn. Chúng tôi đã mau chóng tiến tới thời hạn 5 năm của tôi (một thời hạn Erwin không hề biết gì về nó), là lúc tôi lại có thai đến lần thứ ba. Lần này, tôi không muốn “chấm dứt” việc mang thai nữa. Tôi nghĩ rằng quyết định của tôi sẽ khiến cho Erwin cưới tôi làm vợ. Trái lại, chàng thề rằng chàng sẽ bỏ tôi.
Thế là việc gặp bác sĩ sản phụ khoa lại được sắp xếp để kết thúc lần thứ ba một mạng sống quí hóa.
Sầu thương mở mắt tôi ra
Khi hồi tỉnh sau liều thuốc làm mê man cả người ở lần phá thai đầu tiên, tôi đã nghe thấy những phụ nữ ở các phòng lân cận rên la như thú vật. Bấy giờ tôi nghĩ rằng tôi may mắn không phải chịu nhiều đớn đau như họ. Lần này, tôi lại là người bừng tỉnh kêu la; nó không phải là một thứ đớn đau về thể lý. Giống như những phụ nữ được tôi nhớ đến, tôi đã phiền muộn về những gì tôi đã làm, cũng như về một cuộc sống đã vĩnh viễn lạc loài của tôi. Các cô y tá bảo tôi hãy giữ thinh lặng thì sẽ dễ chịu. Thế nhưng nó vẫn chẳng dễ chịu gì cả, và sẽ chẳng bao giờ dễ chịu nữa.
Chẳng bao lâu sau chúng tôi lại xẩy ra một vụ khác. Tôi đã dọn ra ở riêng một mình tại Nữu Ước. Erwin đi California, ở đó chàng mua đất đai, nghĩ rằng tất cả những gì chúng tôi cần đó là thay đổi cảnh sống. Dần dần chúng tôi đã làm hòa với nhau, rồi cùng nhau đi du lịch tới một hải đảo thuộc vùng quĩ đạo, theo lời mời tới thăm của một người bạn.
Erwin đã thấy được cơ hội làm ra tiền từ bất động sản ở hải đảo này. Trong khi tôi nằm tắm nắng ở bãi biển thì chàng đi mua một ngôi nhà khác. Chàng thuyết phục tôi rằng chúng tôi có thể di chuyển đến hải đảo này, bắt đầu lại, kiếm nhiều tiền bạc từ bất động sản, rồi trở về California, nơi tôi có thể trở lại với nghề diễn viên của tôi. Thế là chúng tôi lập gia đình với nhau trước một quan chức ở Nữu Ước (không phải là một đám cưới hoàn toàn như tôi mơ ước), thu đồ và di chuyển đến hải đảo ở vùng quĩ đạo đó để bắt đầu lại.
Erwin đã được giải phẫu để cắt cột ống dẫn tinh của chàng hầu bảo đảm cho việc tôi không còn bị mang thai nữa.
Cảnh sống đổi thay lại không thay đổi con người. Cho dù có ở địa đường đi nữa, chúng tôi vẫn tiếp tục đối chọi với nhau. Đã hơn một lần tôi hận tức đổ cho Erwin là thèm thuồng nhìn ngắm hết mọi người đàn bà ở bờ biển, ngoại trừ tôi. Chàng thì chua cay phàn nàn rằng, tất cả những gì tôi làm chỉ là việc lúc nào cũng xem truyền hình, một việc tôi thực sự làm, những chương trình như Dynasty và Dallas, những tuồng thảm kịch truyền hình ban ngày có tính cách che đậy những cái quyến rũ nhục dục, ngoại tình, tà dâm, lừa đảo, tham của, hư ảo, gian tham và tham lam. Việc tôi thường trực thưởng thức xem những màn truyền hình này chỉ khiến cho tôi thêm thèm khát theo đuổi một đời sống trần tục và duy vật mà thôi. Chúng tôi cũng nặng mình đối với những quan tâm lớn về tiền bạc nữa. Nhất là tôi cảm thấy phải đối chọi với cái cảm giác nửa khinh thường bản thân mình nửa thương hại bản thân mình. Tôi bắt đầu chán chường đớn đau và uống rượu thật nhiều. Bấy giờ tôi đâu có ngờ rằng cái nỗ lực hủy hoại và vô dụng để vượt thoát nỗi đớn đau về cảm xúc của tôi là những gì trực tiếp liên quan tới những lần phá thai trước đó.
Những cuộc cãi lộn của chúng tôi bao giờ cũng rơi vào những cái lẩn quẩn lớn chuyện, không bao giờ chấm dứt, không bao giờ dung hòa, hay hòa giải, mà chỉ là chán chường thất vọng. Chúng tôi có thể không nói chuyện với nhau cả 3 hay 4 ngày trời. Khi chúng tôi nói chuyện lại với nhau thì Erwin bao giờ cũng nhấn mạnh rằng tôi là người cần phải thay đổi, và chàng sẽ không thay đổi gì. Chàng nói rằng nếu tôi không thích những thứ vốn vậy thì tôi đã biết đâu là lối thoát.
Chẳng bao lâu chúng tôi thấy rằng Thiên Chúa đã chủ động nhúng tay vào việc chọn địa điểm hải đảo này của chúng tôi, bởi vì nhà của chúng tôi ở bên cạnh của hai nhà Kitô Giáo. Sau một cuộc gây lộn lớn tiếng, tôi đã bỏ ra ngoài kêu la đến nỗi một người láng giềng của tôi đã đến hỏi tôi có sao không. Một cách nhẹ nhàng nhưng đầy tin tưởng, bà nói rằng tôi thực sự cần được giúp đỡ; bà đề nghị là chúng tôi đến nhà thờ gặp cha sở của chúng tôi.
“Nhà thờ!” tôi ngẫm nghĩ, “Quả là một ý nghĩ mới lạ. Tại sao không bao giờ chúng tôi nghĩ đến đó nhỉ?” Erwin nói rằng chàng không bao giờ đi đến bất cứ một thứ tham vấn nào cả; cần phải có một ơn đặc biệt mới làm cho chàng đồng ý nói chuyện với một vị linh mục. Chúng tôi đã lấy hẹn để gặp vị cha sở của giáo xứ địa phương chúng tôi ở.
Đó là một cuộc gặp gỡ lâu giờ, và chúng tôi đã bàn giải hết mọi chuyện với vị linh mục này. Trước ngày hôm ấy, tôi đã thấy được một cái mấu chốt về lý do tại sao tình trạng của chúng tôi trở nên trầm trọng như thế. Tôi đã tiến đến chỗ gần như vĩnh viễn mất Đức Tin Công Giáo của mình; việc thẳng thắn kiểm điểm một cách không thoải mái về các vấn đề trục trặc của chúng tôi trước mặt vị linh mục ấy đã là một tiếng gọi thức tỉnh. Mỉa mai thay, trong khi Giáo Hội là những gì quan trọng đối với cả hai chúng tôi, song chúng tôi lại không nhận ra như thế qua nhiều năm tháng. Vị linh mục này khuyên chúng tôi hãy bắt đầu đi gặp gỡ một cố vấn về hôn nhân Công Giáo. Trong một môi trường Công Giáo được tái nhận thức như thế, Erwin thực sự đã đồng ý làm điều này.
Tôi đang viết ra vấn đề dữ kiện về tất cả những điều ấy ở đây, thế nhưng, bấy giờ lại là lúc tôi hết sức bị giao động về cảm xúc. Tôi đã đi đến chỗ thù ghét Erwin. Tôi không thể nào nghĩ về hắn, nghe thấy tiếng hắn hay nhìn thấy hắn. Con người mà tôi đã từng lập gia đình với giờ đây lại làm tôi cảm thấy chán chường. Tôi không nghĩ rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi có thể cứu vãn, vì tôi nghĩ rằng hắn không thể nào đổi thay được nữa.
Thiên Chúa là Thiên Chúa của những sự lạ lùng.
Tôi thoát khỏi tay của thần tử vong
Vào cuộc hẹn đầu tiên với người cố vấn về hôn nhân của chúng tôi, tôi đã nói toạc ra cho Erwin biết tôi đã ghét chàng đến thế nào, vì chàng làm cho tôi phải khổ sở đớn đau. Thế rồi Erwin, lần đầu tiên trong đời, đã lên tiếng lấy làm tiếc xót vì đã gây ra điều ấy. Đó là một bước tiến rất lớn, đủ để giữ cho cuộc hôn nhân của chúng tôi tạm thời tiếp tục.
Tôi không dối các bạn đâu khi nói rằng sau đó chúng tôi lập tức sống hạnh phúc chưa từng thấy. Thứ biến đổi này vẫn còn cần phải tiếp tục diễn tiến.
Thế nhưng, chúng tôi đã mở đầu. Cuối cùng chúng tôi đã thành hôn trong Giáo Hội. Tôi đã bắt đầu đi Lễ hằng ngày, và sau một thời gian, (theo lời đề nghị của người kế toán viên Công Giáo của chúng tôi), Erwin đã đi dự lễ với tôi. Chúng tôi tham dự cuộc tĩnh tâm Hội Ngộ Hôn Nhân, bắt đầu bằng việc cầu Kinh Mân Côi rồi tiếp tục học hỏi Thánh Kinh. Qua tất cả những điều này, chúng tôi đã thấy mình bằng con mắt của Thiên Chúa, và mới hiểu được tính cách trầm trọng của những gì chúng tôi đã làm. Mối liên hệ riêng tư được chúng tôi bắt đầu phát triển với Chúa Giêsu đã chiếu sáng vào đời sống của chúng tôi, cho chúng tôi thấy nhiều cái tởm gớm của chúng tôi.
Chẳng bao lâu tôi đã chạm tới chỗ tôi cần phải chạm tới, đó là cái đáy vực bằng đá, ở chỗ, tôi cảm thấy mình bị nhức buốt bởi hội chứng hậu phá thai.
Hội chứng này có thực và kinh hoàng, song không một cung cấp viên phá thai nào đã từng cảnh giác cho tôi biết cả, và hết mọi người phụ nữ thực hiện việc phá thai, một ngày kia, đều bị ray rức về nó một cách nào đó. Đối với trường hợp của tôi, nó xẩy ra thình lình vào một buổi tối kia, ở chỗ tôi hoàn toàn cảm thấy tuyệt vọng về những đứa con của tôi bị chết, và tôi là mẹ của chúng phải chịu trách nhiệm về điều này. Tôi đã chạy ra bến tầu của chúng tôi, kêu la một cách bức tỏa, nghẹn ngào và nức nở than van xin Chúa thứ tha cho tôi, ban cho tôi một cơ hội khác, và trả lại cho tôi những đứa con ấy. Nỗi sầu đau của tôi thật khôn xiết.
Tôi không thể sống với bản thân mình, và tôi không thể sống mà lại không có các đứa con của tôi. Tôi đã đi vào phòng ngủ của chúng tôi là nơi Erwin cất giữ một khẩu súng đã nạp đạn. Tôi cầm khẩu súng trong tay như muốn tìm về chốn vĩnh hằng, nhìn chằm chằm vào nó và nghĩ đến những gì tôi có thể cảm thấy khi sử dụng nó. Nó có đau đớn hay chăng? Tôi có cảm thấy cái đớn đau của viên đạn hay chăng?
Tôi cứ nghe thấy tiếng nói nho nhỏ một cách vuốt ve, một cách lọc lừa thuyết phục rằng “Carolyn, cứ làm đi. Cứ làm đi. Dí nó vào đầu của ngươi; bấm cò. Cơn đau của người sẽ được kết liễu. Cứ làm đi. Làm đi. Đó là những gì ngươi muốn làm mà. Cứ làm đi”. Tiếng nói cứ tiếp tục, khẩn trương và thôi thúc, nhưng vuốt ve, hứa hẹn mau chóng giải quyết cho vấn đề của tôi.
Tôi dí khẩu súng lục vào đầu của tôi. Nó trở thành nặng và lạnh trong tay tôi. Ngón tay của tôi thò vào cò súng, sẵn sàng bấm. Tôi đã nhắm mắt lại. Tôi nghiến răng và gồng mình lên.
Thế nhưng tôi đã không thể nào bóp cò súng cho được.
Sau một ít phút, tôi đã bắt đầu cảm thấy run sợ, và tôi biết rằng tôi không thể làm điều ấy. Tôi đã bỏ súng xuống, và bắt đầu khóc rống lên hết cỡ. Cả một triều sóng buồn đau, thương đau và hổ thẹn bức phát từ đáy tâm hồn của tôi, làm tôi kêu la khóc lóc.
Trong lòng, tôi đã than khóc với Chúa, vừa giận dữ chán chường thất vọng về tình trạng be bét tôi đã gây ra cho cuộc đời của mình, vừa run sợ kêu van Ngài xót thương thứ tha về những điều tôi đã làm. Tôi đã than khóc cho những đứa con thai nhi của tôi, những đứa con tôi không bao giờ được ôm ẵm trên tay và hôn chúng. Tôi khóc thương cho bản thân mình. Tôi van xin Chúa, vì nước mắt của tôi, giúp tôi hiểu được những gì cuộc sống của tôi phải gánh chịu, và giúp tôi làm cách nào để có thể tái thiết cuộc sống của tôi trên hoàng tàn đổ nát do chính tôi gây ra.
Tôi than khóc bản thân mình cho tới khi thiếp ngủ đi.
Trong đêm hôm ấy, tôi đã tiếp tục cảm thấy sầu thương và hối hận ngay cả trong cái biến chuyển của những giấc mơ xẩy đến cho tôi. Chúng là những gì sống động và đau thương, nhưng chúng đã giúp cho tôi rất nhiều. Cơn đau của tôi đã hạ xuống, khi chính Chúa Giêsu đã an ủi tôi trong cái giấc mơ đã làm tôi cuối cùng bừng tỉnh. Không thể nào diễn tả được những chi tiết của biến cố này, thế nhưng, trong giấc mơ ấy, tôi đã cảm thấy tình yêu trọn vẹn của Người đối với tôi, cũng như việc Người hoàn toàn tha thứ cho những gì tôi đã làm, vì tôi thực lòng thống hối ăn năn. Tình yêu và an bình của Chúa Kitô, đã bắt đầu bao bọc tôi trong giấc mơ, tiếp tục và gia tăng khi tôi thức giấc. Tôi đã được phục hồi và canh tân. Tôi muốn sống. Tôi cũng biết rằng, cuối cùng rồi thì tôi đã muốn nhận biết, yêu mến và phụng sự Chúa Kitô.
Tất cả những tháng năm trước đây, tôi đã cố gắng để làm hài lòng thành phần sai lạc. Giờ đây, tôi biết rằng, điều duy nhất thực sự quan trọng đó là sống cuộc đời của tôi để làm hài lòng Chúa Kitô từ giây phút.
Cho dù tôi đã có được một cảm quan hy vọng mới, làm cho tôi muốn tiếp tục sống, và tôi tin tưởng hơn là giờ đây, nhờ ơn Chúa giúp, tôi đã có được một ý muốn canh tân đời sống của tôi, song tôi vẫn chưa có ý nghĩ gì về những gì tôi phải làm.
Những gì tôi đã học từ hồi còn thơ ấu
Trong những tháng ngày sau đó, tôi đã trải qua tình trạng bất lực về tinh thần; tôi đã sống trong sự tin tưởng mù quáng là Thiên Chúa sẽ dẫn tôi tới đồng cỏ phẳng lặng, xanh tươi, do Ngài chọn cho tôi. Cảm nghiệm về tình trạng bất lực và lòng tin tưởng của tôi nơi Chúa đã dạy cho tôi một bài học mãnh liệt, một bài học mà tôi chỉ từ từ mới hiểu được.
Một thai nhi bất lực và hoàn toàn tin tưởng vào tình yêu của thai mẫu. Nó bị bao phủ trong tăm tối, lệ thuộc vào mẹ mình hơi ấm, dưỡng chất và việc bảo vệ. Tôi đã thấy được điều này, mặc dù có một số thai mẫu phản bội lại lòng tin tưởng tuyệt đối ấy của thai nhi, như tôi đã làm qua việc phá thai, nhưng Thiên Chúa vẫn không bao giờ làm như thế. Tôi cảm thấy bình an thấm thía hơn bao giờ hết, và tin tưởng nơi Đấng là Cha hết lòng yêu thương tôi. Một người mẹ có thể phá hủy đứa con thai nhi của mình, khi nó trở nên bất tiện hay gánh nặng cho bà, nhưng bất kể chúng ta có tội lỗi thế nào, và có phản chống lại Thiên Chúa, thì Ngài vẫn trung thành và sẽ không bao giờ ruồng bỏ chúng ta là con cái của Ngài. Tôi cảm thấy an ủi nơi những lời Thánh Phaolô viết: “Nếu chúng ta bất trung thì Ngài vẫn trung thành – vì Ngài không thể chối bỏ chính mình Ngài” (2Tim 2:13).
Vì tôi giờ đây sẵn sàng lắng nghe những lời lẽ ấy mà Chúa đã gửi đến cho tôi thêm những ảnh hưởng về Công Giáo cho cuộc đời của tôi.
Có một người bạn ở giáo xứ tôi hỏi tôi vào một buổi sáng nọ: “Carolyn, bạn đã từng xem chương trình Kinh Mân Côi của chương trình truyền hình EWTN chưa? Chương trình này hay lắm, mình nghĩ bạn chắc chắn sẽ thích cầu nguyện theo chương trình này. Bạn nên bật lên mà coi!”
Tôi chưa bao giờ nghe nói đến EWTN cả, nhưng lời đề nghị hân hoan của người bạn tôi đã đủ để đánh động cái chú ý của tôi, nên tôi đã bật chương trình này lên tối hôm ấy. Tôi cảm thấy lạ lùng sung sướng thấy được cái phong phú của một chương trình xây dựng đức tin Công Giáo. Erwin thích một số điều chàng thấy, nhưng chàng vẫn bị thu hút vào những sự trần thế, bởi vậy một số lần lương tâm chàng cảm thấy áy náy khi thấy Mẹ Angelica lên tiếng trách móc và khuyến khích thành phần khán giả của mình trong việc sống đời sống thánh hảo. Đôi khi những lời của mẹ đã khiến cho chàng trở nên giận dữ, vì chàng chưa thực sự hoán cải tận đáy lòng, và tiếng mẹ kêu gọi hãy vun trồng nhân đức cũng như hãy tránh lành tội lỗi đã ray rứt những nơi đớn đau trong tâm hồn của chàng. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn tiếp tục xem EWTN và cầu Kinh Mân Côi.
Thế nhưng, cuộc sống vẫn không trọn vẹn: ở chỗ, có những điều vẫn ngăn chặn giữa Erwin và tôi, và một cách nào đó trở thành tệ hơn nữa, vì Chúa đã cho tôi biết vấn đề gia đình quan trọng ra sao, và vai trò làm vợ của tôi sẽ không thực sự hoàn toàn trọn vẹn, bao lâu chúng tôi còn có ý định loại trừ con cái ra khỏi cuộc sống hôn nhân của chúng tôi.
Đến đây, đã có lúc tôi cảm thấy tuyệt vọng, vì mối liên hệ của tôi với Erwin có thể sẽ không bền. Chàng vẫn cứ cương quyết không chịu tháo cởi ống dẫn tinh đã bị cắt cột của chàng, đến nỗi, tôi đã phải tỏ ra mạnh mẽ dứt khoát là tôi sẽ không tiếp tục sống cuộc sống hôn nhân mà lại không có con cái nữa. Đối với tôi, việc Erwin chủ trương về vấn đề này là những lý do để tôi ly dị, (giờ đây tôi biết được vấn đề không phải là như thế, song bấy giờ tôi vẫn chưa được hiểu cho lắm về Đức Tin của mình). Tôi đã tiến đến chỗ cảm thấy rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi thực sự đã chết mất rồi, và bất cứ những gì tình yêu chúng tôi một thời giành cho nhau đã nhuốm đầy những giận dữ, tội lỗi, cùng với những tố cáo lẫn nhau, khiến tôi chỉ còn một giải pháp duy nhất là thoát ly. Những gì trước đây chúng tôi liên hệ với nhau một cách dễ dàng và hạnh phúc, thì giờ đây đã quay cuồng trong một cơn lốc liên lỉ đấu tranh.
Tình trạng căng thẳng của chúng tôi gia tăng đến độ, vào một chiều kia, tôi đã đành phải bỏ cuộc sống hôn nhân và đòi ly dị. Tôi không thể tránh né được những trục trặc chúng tôi phải đương đầu nữa, và tôi không thể cứ giả vờ, cho dù với chính bản thân mình, cho rằng mọi sự như không sao hết.
Tôi đã thu đồ vào xách hành lý ra đi, nghĩ rằng tôi đã rời bỏ chàng vì thiện ích; thế nhưng, tôi biết rằng tôi vẫn còn yêu chàng, và muốn chúng tôi trở thành một cặp vợ chồng hạnh phúc. Tôi đã muốn lập gia đình, và lập gia đình với chàng, thế nhưng, tôi không thể thấy được cách thức để giải quyết vấn đề khiến chúng tôi phải phân rẽ nhau. Đêm hôm ấy, Erwin đã gọi cho tôi tại nơi tôi đang ở, và xin tôi hãy trở về nhà. Chàng nói rằng chàng yêu tôi, và sẵn sàng làm tất cả những gì cần để làm cho mọi sự trở nên tốt đẹp hơn, kể cả vấn đề gia đình. Tôi đã cảm thấy hân hoan lắng dịu, và chúng tôi đã hạnh phúc tái hợp với nhau trong nước mắt, một cuộc tái hợp không bao giờ thực sự bị kết thúc nữa. Nhờ ơn Chúa, mối liên hệ tưởng chừng đã chết của chúng tôi lại hồi sinh, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi dần dần được canh tân, và cả hai chúng tôi bắt đầu, từ đó trở đi, trở thành một cặp vợ chồng vững mạnh hơn và dấn thân hơn. Thế nhưng vẫn còn những trở ngại trước mắt.
Chúa Kitô đã đưa tôi trở về
Giây phút hoàn toàn thay đổi của Erwin xẩy ra muộn màng, một giây phút xẩy ra do cú đấm song chiêu của việc tôi yêu cầu ly dị, một giây phút chẳng mấy chốc sau đó đã kéo theo tình trạng tàn lụi về tài chính của chúng tôi. Khi tôi mau chóng rời bỏ khỏi cuộc đời cũ quay nhanh của mình thì nghề nghiệp trần thế của tôi cũng tới hồi kết thúc. Chúng tôi càng ngày càng bị nguy kịch về tài chính, rồi chẳng bao lâu chúng tôi đã mất hết mọi sự, bao gồm cả, tạ ơn Chúa, một số tình hữu nghị trần tục nhất và tàn tệ nhất của chúng tôi.
Có những lúc khốn khó nhưng Thiên Chúa đã an bài cho chúng tôi. Ngài đã thay thế những mối liên hệ tồi bại bằng những liên hệ thánh hảo để giúp cho chúng tôi đổi thay và sống gần gũi Ngài hơn. Có một người bạn mới đã thuyết phục được Erwin đi tham dự một cuộc tĩnh tâm Cursillo. Khi Erwin trở về, chàng nói rằng chàng muốn tháo cởi ống dẫn tinh đã bị cắt cột của chàng. Nó là một trong những cuộc giải phẫu đớn đau nhất người đàn ông phải chịu; mức độ thành công lại không cao, và cho dù cuộc giải phẫu có thành đạt chăng nữa cũng khó nói chính xác bao giờ việc dẫn tinh mới tái hành sự. Ở trường hợp của chúng tôi, có lẽ, đáp lại những lời nguyện cầu của tôi cho có được một cơ hội nữa, vấn đề đã xẩy ra công hiệu liền.
Khi Thiên Chúa tỏ bày tình thương của Ngài thì hãy lui xuống! Các bạn không thể nào đáp trả được Ngài đâu. Chúng tôi đã dâng lên cho Ngài hai trái tim của chúng tôi, và Ngài đã ban lại cho chúng tôi đến bốn quả tim, đó là Zachary Paul, Zoe Elizabeth, Noah Lucas và Mia Maria Katherina. Thiên Chúa cũng biến Erwin trở thành một người chồng thượng hạng và là một người cha mà nam giới có thể thủ vai.
Đời sống giờ đây đã đổi khác. Con người đã bị tôi hận ghét là người bạn thân nhất của tôi, là người chồng của tôi. Gia đình của chúng tôi là một gia đình đoan trang, chúng tôi hiếm đi đâu về đêm. Erwin có một hãng làm đồ gỗ để trang hoàng trong nhà, và gia đình chúng tôi sống bằng duy lợi tức của chàng mà thôi, nhờ đó tôi có giờ với con cái và dạy dỗ chúng ở nhà. Chúng tôi không xem truyền hình nhiều (ngoại trừ EWTN), và chúng tôi cũng không hào hứng với những thứ phim ảnh hiện đại. Gia đình chúng tôi đi lễ hằng ngày và cầu kinh Mân Côi hằng ngày. Thật là tuyệt vời. Một nghề nghiệp làm ra nhiều tiền lắm bạc có thể mua được nhiều thứ, nhưng nó vẫn không bao giờ có thể mua được những gì chúng tôi hiện nay đang có, đó là những lời khen tặng của Chúa Giêsu.
Thời gian bất ổn và tin tưởng tôi đã chịu đựng là những gì hệ trọng đối với việc chữa lành của tôi. Thời gian đó đã dạy cho tôi biết chúng ta bất xứng với tình yêu của Thiên Chúa ra sao, thế nhưng, Ngài cao cả và xót thương biết bao trong việc vẫn tỏ ra yêu thương chúng ta. Bằng tình yêu của mình, Ngài đã nâng chúng ta lên với chính mình Ngài, nếu chúng ta để Ngài làm điều ấy, và giúp chúng ta nên tốt lành cùng thánh hảo, như Ngài là Đấng toàn thiện và toàn hảo. Cho dù tôi có quên đi Vị Thiên Chúa của Giáo Hội Công Giáo hồi thiếu thời, Ngài cũng vẫn không lãng quên tôi. Khi tôi bị lạc mất trong hoang địa Hồ Ly Vọng, Ngài đã đến kiếm tìm tôi, một người Cha yêu thương đến để giải cứu cho đứa con gái nhỏ bé của mình.
Tôi không thể diễn tả hết niềm vui về việc nhận thức rằng Ngài đã tìm thấy tôi và Ngài đã dẫn tôi trở về.
• Ôi các tầng trời, hãy hát lên, Ôi trái đất, hãy hân hoan, hỡi các núi đồi, hãy xướng ca. Vì Chúa an ủi dân Ngài và tỏ lòng xót thương với thành phần sầu khổ của Ngài. Thế nhưng Sion nói: ‘Chúa đã bỏ rơi tôi, Chúa đã lãng quên tôi’. Có thể nào một người mẹ lại bỏ quên đứa con thơ nhi của mình chứ, mà lại không chăm sóc cho đứa con của lòng mình hay chăng? Cho dù bà có bỏ quên đứa con của mình đi nữa, Ta sẽ chẳng bao giờ quên con đâu. Này đây Ta đã viết tên con trong lòng bàn tay của Ta, các bức tường của con hằng ở trước nhan Ta” (Isa 49:13-16).
NHẬN ĐỊNH:
1. Tác giả đã sống một cuộc đời tuyệt vời ra sao?
2. Tác giả đã sống một quá khứ tội lỗi như thế nào?
3. Tại sao tác giả lại sống một cuộc đời tuyệt vời trong tội lỗi?
4. Tác giả cảm thấy ra sao trong cuộc đời tuyệt vời đầy tội lỗi như thế?
5. Tác giả đã thoát khỏi cuộc đời trăn trở tội lỗi trong trường hợp nào?
6. Tác giả đã cảm thấy ra sao khi thoát khỏi cuộc sống tội lỗi khốn nạn?
7. Tác giả đã sống như thế nào từ khi thoát khỏi cuộc đời tội lỗi cho tới nay?
1. Tác giả đã sống một cuộc đời tuyệt vời ra sao?
– Đã chiếm hưởng hầu như tất cả những gì trần gian có thể mơ ước về Tiền, Tài, Tiếng và Tình:
– “Tôi đã từng xuất hiện trên các tờ nguyệt san; tôi đã từng xuất hiện qua phim ảnh; tôi đã từng xuất hiện trên đài truyền hình toàn quốc. Tôi đã từng đến những nơi được hầu hết con người ta mơ ước thấy, đã từng làm những điều được hầu hết con người ta mong muốn làm. Tôi đã từng tiêu tiền như nước, liên hoan tiệc tùng thâu đêm tới sáng”.
2. Tác giả đã sống một quá khứ tội lỗi như thế nào?
– Tiền dâm hậu thú, 3 lần phá thai và 1 lần gần tự tử:
– “Không bao lâu sau lần hẹn hò đầu tiên của chúng tôi ấy, Erwin và tôi đã về chung sống với nhau. Chúng tôi hết sức yêu nhau, và chàng là một ‘Romeo’ đẹp trai đầy công thành danh toại của tôi. Cái trống rỗng của đời tôi dường như được khỏa lấp bằng mối liên hệ của chúng tôi ấy. Tôi cảm thấy như thể không gì có thể làm đắng cay cuộc đời chung sống ung dung của chúng tôi này. Sáu tháng sau, tôi có thai và đến gặp bác sĩ sản phụ khoa ở phòng mạch Park Avenue. Bà ta nhìn tôi và nói: ‘Cô đâu có muốn cái thai này phải không?’ Tôi gật đầu, khi nhớ lại điều Erwin đã bảo tôi vào lần hẹn hò đầu tiên, đó là chàng chỉ muốn làm tiền, du lịch, và ăn chơi mà thôi. Tôi nghĩ rằng đứa nhỏ sẽ kết thúc mối liên hệ của chúng tôi. Bà bác sĩ của tôi nói: ‘Được rồi. Chúng tôi sẽ sắp xếp để cô chấm dứt việc mang bầu’.
– “Bấy giờ tôi nghĩ rằng mối liên hệ hiện tại của chúng tôi không thể nào cải tiến được nữa. Tôi nghĩ nếu Erwin cưới tôi là tốt nhất. Khi chúng tôi mới về chung sống với nhau, tôi đã tự nhủ với lòng mình rằng tôi sẽ cho Erwin thời gian 5 năm để cưới tôi. Tôi đã thấy nhiều nữ diễn viên sống với một người đàn ông cả mấy thập niên, hy vọng người đàn ông ấy sẽ lấy mình làm vợ, để rồi cuối cùng ly tán. Khi đặt vấn đề giới hạn thời gian là tôi cho rằng tôi tinh khôn. Chúng tôi đã mau chóng tiến tới thời hạn 5 năm của tôi (một thời hạn Erwin không hề biết gì về nó), là lúc tôi lại có thai đến lần thứ ba. Lần này, tôi không muốn ‘chấm dứt’ việc mang thai nữa. Tôi nghĩ rằng quyết định của tôi sẽ khiến cho Erwin cưới tôi làm vợ. Trái lại, chàng thề rằng chàng sẽ bỏ tôi. Thế là việc gặp bác sĩ sản phụ khoa lại được sắp xếp để kết thúc lần thứ ba một mạng sống quí hóa.
– “Tôi không thể sống với bản thân mình, và tôi không thể sống mà lại không có các đứa con của tôi. Tôi đã đi vào phòng ngủ của chúng tôi là nơi Erwin cất giữ một khẩu súng đã nạp đạn. Tôi cầm khẩu súng trong tay như muốn tìm về chốn vĩnh hằng, nhìn chằm chằm vào nó và nghĩ đến những gì tôi có thể cảm thấy khi sử dụng nó. Nó có đau đớn hay chăng? Tôi có cảm thấy cái đớn đau của viên đạn hay chăng? Tôi cứ nghe thấy tiếng nói nho nhỏ một cách vuốt ve, một cách lọc lừa thuyết phục rằng ‘Carolyn, cứ làm đi. Cứ làm đi. Dí nó vào đầu của ngươi; bấm cò. Cơn đau của người sẽ được kết liễu. Cứ làm đi. Làm đi. Đó là những gì ngươi muốn làm mà. Cứ làm đi’. Tiếng nói cứ tiếp tục, khẩn trương và thôi thúc, nhưng vuốt ve, hứa hẹn mau chóng giải quyết cho vấn đề của tôi. Tôi dí khẩu súng lục vào đầu của tôi. Nó trở thành nặng và lạnh trong tay tôi. Ngón tay của tôi thò vào cò súng, sẵn sàng bấm. Tôi đã nhắm mắt lại. Tôi nghiến răng và gồng mình lên”.
3. Tại sao tác giả lại sống một cuộc đời tuyệt vời trong tội lỗi?
– Vì thiếu đức tin và xa cách Chúa:
– “Kitô hữu, nhất là nữ giới, thành phần theo đuổi nghề trình diễn hay nghề làm người mẫu ở những thành phố ‘ăn chơi tiêu khiển’ như Nữu Ước hay Hồ Ly Vọng, bao giờ cũng gặp phải những cực kỳ thách đố đối với niềm tưởng vào Chúa Kitô của họ cũng như đối với cuộc sống dấn thân cho Chúa Kitô của họ. Cái nghề này sẽ chiếm hết giờ giấc và sinh lực của các bạn trong việc trở thành loại người cũng như trở thành những gì thế giới trình diễn hoặc làm người mẫu muốn các bạn sống. Vấn đề chăm sóc đầu tóc, móng tay, nhịn ăn nhịn uống, thể dục thẩm mỹ, đấm bóp, sắm sửa đồ trang điểm và phục sức, thử giọng, chụp hình, các lớp học trình diễn, các lớp học phát biểu, các lớp học hát hò, các lớp học nhẩy múa, những thời biểu đóng phim, là những gì buộc các bạn phải bắt đầu từ 7 giờ sáng: nó là một cuộc sống hào hứng không ngừng nghỉ, một cuộc sống tập trung vào các bạn cũng như vào những gì các bạn giống như các người khác. Các bạn có ít giờ, nếu có, cho Chúa. Thế nhưng, nếu các bạn đến đó bằng đức tin của mình, ít là các bạn có một cái gì đó để cố gắng nắm lấy.
– “Trái lại, nếu các bạn đến Nữu Ước hay Hồ Ly Vọng mà không có đức tin, không có gì để cầm chân của các bạn lại, các bạn sẽ mau chóng thấy mình hoàn toàn trở thành lạc loài. Sự kiện này đã xẩy ra cho trường hợp của tôi. Những vấn đề nan giải về luân lý cứ đột xuất hằng ngày, làm mất dần đi niềm tin. Có lần, một diễn viên nổi tiếng mời tôi đến chỗ của ông ta để giải khát. Ông ta là một con người hào hoa nên tôi đã nhận lời mời của ông, cảm thấy mình như đã là vợ của ông. Ông ta pha nước giải khát, rồi mở tủ trà trang trí đầy những thuốc phiện ra. Vẫn còn cảm thấy vấn đề hôn nhân hấp dẫn, tôi đã quyết định thử một chút xíu. Ông ta cũng thử một chút, rồi nhiều hơn nữa, để rồi trở thành man dại, hoàn toàn không còn kiềm chế được nữa. Tôi không muốn nói thêm những chi tiết xẩy ra sau đó, ngoại trừ điều này là tôi đã học được từ kinh nghiệm ấy một bài học quan trọng về việc chấp nhận các lời mời mọc của những hạng người thuộc giới xã hội ấy. Có những chọn lựa khác không hoàn toàn rõ ràng minh bạch, song cũng chẳng sai trái là bao. Đã nhiều lần tôi ăn mặc rất ư là trắc nết, thân mình lộ liễu một cách khêu gợi trước mặt thành phần nam giới là những người có thể giúp phần vào nghề nghiệp của tôi. Xin các bạn nhớ rằng tôi chỉ làm những gì giống như các nữ diễn viên khác làm thôi, những người nữ duyên dáng và tài năng đang tranh giành với tôi về cùng những việc làm người mẫu và đóng vai trình diễn…”
4. Tác giả cảm thấy ra sao trong cuộc đời tuyệt vời đầy tội lỗi như thế?
– Bất an, bất hạnh, bất mãn:
– “Tôi đã đi đến chỗ thù ghét Erwin. Tôi không thể nào nghĩ về hắn, nghe thấy tiếng hắn hay nhìn thấy hắn. Con người mà tôi đã từng lập gia đình với giờ đây lại làm tôi cảm thấy chán chường. Tôi không nghĩ rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi có thể cứu vãn, vì tôi nghĩ rằng hắn không thể nào đổi thay được nữa”.
– “Tình trạng căng thẳng của chúng tôi gia tăng đến độ, vào một chiều kia, tôi đã đành phải bỏ cuộc sống hôn nhân và đòi ly dị. Tôi không thể tránh né được những trục trặc chúng tôi phải đương đầu nữa, và tôi không thể cứ giả vờ, cho dù với chính bản thân mình, cho rằng mọi sự như không sao hết. Tôi đã thu đồ vào xách hành lý ra đi…”
– “Trong lòng, tôi đã than khóc với Chúa, vừa giận dữ chán chường thất vọng về tình trạng be bét tôi đã gây ra cho cuộc đời của mình, vừa run sợ kêu van Ngài xót thương thứ tha về những điều tôi đã làm. Tôi đã than khóc cho những đứa con thai nhi của tôi, những đứa con tôi không bao giờ được ôm ẵm trên tay và hôn chúng. Tôi khóc thương cho bản thân mình. Tôi van xin Chúa, vì nước mắt của tôi, giúp tôi hiểu được những gì cuộc sống của tôi phải gánh chịu, và giúp tôi làm cách nào để có thể tái thiết cuộc sống của tôi trên hoàng tàn đổ nát do chính tôi gây ra”.
5. Tác giả đã thoát khỏi cuộc đời trăn trở tội lỗi trong trường hợp nào?
– Nhờ Thiên Chúa quan phòng được gặp gỡ những người đồng đạo Công Giáo tốt:
– “Chẳng bao lâu chúng tôi thấy rằng Thiên Chúa đã chủ động nhúng tay vào việc chọn địa điểm hải đảo này của chúng tôi, bởi vì nhà của chúng tôi ở bên cạnh của hai nhà Kitô Giáo. Sau một cuộc gây lộn lớn tiếng, tôi đã bỏ ra ngoài kêu la đến nỗi một người láng giềng của tôi đã đến hỏi tôi có sao không. Một cách nhẹ nhàng nhưng đầy tin tưởng, bà nói rằng tôi thực sự cần được giúp đỡ; bà đề nghị là chúng tôi đến nhà thờ gặp cha sở của chúng tôi. ‘Nhà thờ!’ tôi ngẫm nghĩ, ‘Quả là một ý nghĩ mới lạ. Tại sao không bao giờ chúng tôi nghĩ đến đó nhỉ?’ Erwin nói rằng chàng không bao giờ đi đến bất cứ một thứ tham vấn nào cả; cần phải có một ơn đặc biệt mới làm cho chàng đồng ý nói chuyện với một vị linh mục. Chúng tôi đã lấy hẹn để gặp vị cha sở của giáo xứ địa phương chúng tôi ở”.
– “Vì tôi giờ đây sẵn sàng lắng nghe những lời lẽ ấy mà Chúa đã gửi đến cho tôi thêm những ảnh hưởng về Công Giáo cho cuộc đời của tôi. Có một người bạn ở giáo xứ tôi hỏi tôi vào một buổi sáng nọ: ‘Carolyn, bạn đã từng xem chương trình Kinh Mân Côi của chương trình truyền hình EWTN chưa? Chương trình này hay lắm, mình nghĩ bạn chắc chắn sẽ thích cầu nguyện theo chương trình này. Bạn nên bật lên mà coi!’ Tôi chưa bao giờ nghe nói đến EWTN cả, nhưng lời đề nghị hân hoan của người bạn tôi đã đủ để đánh động cái chú ý của tôi, nên tôi đã bật chương trình này lên tối hôm ấy. Tôi cảm thấy lạ lùng sung sướng thấy được cái phong phú của một chương trình xây dựng đức tin Công Giáo”.
– “Có những lúc khốn khó nhưng Thiên Chúa đã an bài cho chúng tôi. Ngài đã thay thế những mối liên hệ tồi bại bằng những liên hệ thánh hảo để giúp cho chúng tôi đổi thay và sống gần gũi Ngài hơn. Có một người bạn mới đã thuyết phục được Erwin đi tham dự một cuộc tĩnh tâm Cursillo. Khi Erwin trở về, chàng nói rằng chàng muốn tháo cởi ống dẫn tinh đã bị cắt cột của chàng. Nó là một trong những cuộc giải phẫu đớn đau nhất người đàn ông phải chịu; mức độ thành công lại không cao, và cho dù cuộc giải phẫu có thành đạt chăng nữa cũng khó nói chính xác bao giờ việc dẫn tinh mới tái hành sự. Ở trường hợp của chúng tôi, có lẽ, đáp lại những lời nguyện cầu của tôi cho có được một cơ hội nữa, vấn đề đã xẩy ra công hiệu liền”.
6. Tác giả đã cảm thấy ra sao khi thoát khỏi cuộc sống tội lỗi khốn nạn?
– Dù con người có bỏ Chúa những Chúa không bỏ con người và tìm cách cứu họ:
– “Trong những tháng ngày sau đó, tôi đã trải qua tình trạng bất lực về tinh thần; tôi đã sống trong sự tin tưởng mù quáng là Thiên Chúa sẽ dẫn tôi tới đồng cỏ phẳng lặng, xanh tươi, do Ngài chọn cho tôi. Cảm nghiệm về tình trạng bất lực và lòng tin tưởng của tôi nơi Chúa đã dạy cho tôi một bài học mãnh liệt, một bài học mà tôi chỉ từ từ mới hiểu được. … Tôi cảm thấy bình an thấm thía hơn bao giờ hết, và tin tưởng nơi Đấng là Cha hết lòng yêu thương tôi. Một người mẹ có thể phá hủy đứa con thai nhi của mình, khi nó trở nên bất tiện hay gánh nặng cho bà, nhưng bất kể chúng ta có tội lỗi thế nào, và có phản chống lại Thiên Chúa, thì Ngài vẫn trung thành và sẽ không bao giờ ruồng bỏ chúng ta là con cái của Ngài. Tôi cảm thấy an ủi nơi những lời Thánh Phaolô viết: ‘Nếu chúng ta bất trung thì Ngài vẫn trung thành – vì Ngài không thể chối bỏ chính mình Ngài’ (2Tim 2:13)”.
– “Thời gian bất ổn và tin tưởng tôi đã chịu đựng là những gì hệ trọng đối với việc chữa lành của tôi. Thời gian đó đã dạy cho tôi biết chúng ta bất xứng với tình yêu của Thiên Chúa ra sao, thế nhưng, Ngài cao cả và xót thương biết bao trong việc vẫn tỏ ra yêu thương chúng ta. Bằng tình yêu của mình, Ngài đã nâng chúng ta lên với chính mình Ngài, nếu chúng ta để Ngài làm điều ấy, và giúp chúng ta nên tốt lành cùng thánh hảo, như Ngài là Đấng toàn thiện và toàn hảo. Cho dù tôi có quên đi Vị Thiên Chúa của Giáo Hội Công Giáo hồi thiếu thời, Ngài cũng vẫn không lãng quên tôi. Khi tôi bị lạc mất trong hoang địa Hồ Ly Vọng, Ngài đã đến kiếm tìm tôi, một người Cha yêu thương đến để giải cứu cho đứa con gái nhỏ bé của mình”.
7. Tác giả đã sống như thế nào từ khi thoát khỏi cuộc đời tội lỗi cho tới nay?
– Sốt sắng sống đạo; nghèo song vui hơn; không coi truyền hình và ít giao du bạn bè:
– “Đời sống giờ đây đã đổi khác. Con người đã bị tôi hận ghét là người bạn thân nhất của tôi, là người chồng của tôi. Gia đình của chúng tôi là một gia đình đoan trang, chúng tôi hiếm đi đâu về đêm. Erwin có một hãng làm đồ gỗ để trang hoàng trong nhà, và gia đình chúng tôi sống bằng duy lợi tức của chàng mà thôi, nhờ đó tôi có giờ với con cái và dạy dỗ chúng ở nhà. Chúng tôi không xem truyền hình nhiều (ngoại trừ EWTN), và chúng tôi cũng không hào hứng với những thứ phim ảnh hiện đại. Gia đình chúng tôi đi lễ hằng ngày và cầu kinh Mân Côi hằng ngày. Thật là tuyệt vời”.
CẢM NGHIỆM:
1. Đừng khinh thường một người tội lỗi nào, cho dù họ có tội lỗi đến đâu chăng nữa, vì con người lầm lạc và yếu đuối.
2. Trái lại, hãy hy sinh cầu nguyện cho họ và tìm hết cách có thể để dẫn họ về với Chúa trong khả năng của mình.
3. Bởi vì chính Ngài vẫn tìm kiếm họ và muốn mang họ về với Ngài theo sự quan phòng khôn ngoan của Ngài.
4. Câu truyện trên đây đã ứng nghiệm hay phản ảnh những gì Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã viết trong sứ điệp gửi giới trẻ năm 2004: “Chúng tôi muốn gặp Đức Kitô”.
– “Những ai tiến đến với Chúa Giêsu bằng một tâm hồn không có thiên kiến rất dễ đi đến chỗ tin tưởng, vì chính Chúa Giêsu đã thấy họ và yêu thương họ trước rồi vậy. Khía cạnh cao quí nhất của phẩm giá con người chính là ơn gọi của con người trong việc giao tiếp với Thiên Chúa bằng một thứ trao đổi ánh mắt thiết tha làm biến đổi sự sống. Để thấy được Chúa Giêsu, chúng ta cần làm sao cho Người nhìn thấy chúng ta trước đã!” (đoạn 2)
– “Việc thấy Chúa Giêsu, việc chiêm ngưỡng Dung Nhan của Người, là một ước vọng bất khả trấn át, thế nhưng, nó là một ước vọng mà bất hạnh thay con người cũng có thể làm biến dạng đi. Đó là những gì xẩy ra nơi tội lỗi, vì chính yếu tính của tội lỗi đã kéo đôi mắt của con người quay đi khỏi Thiên Chúa để hướng chúng về những gì Ngài đã tạo dựng nên” (đoạn 4)
– “Những ‘Người Hy Lạp’ tìm kiếm sự thật sẽ không thể nào có thể tiến đến với Đức Kitô, nếu lòng ước muốn của họ, được tác động bởi một hành động tự do và tình nguyện, không được bộc lộ ra bằng một quyết định dứt khoát: ‘Chúng tôi muốn gặp Đức Giêsu’. Tình trạng thực sự tự do tức là có được một thứ sức mạnh trong việc chọn lựa Đấng vì Người chúng ta đã được dựng nên và chấp nhận chủ quyền của Người trong cuộc đời của chúng ta. Các bạn nhận thấy nó nơi thẳm cung tâm hồn mình, ở chỗ, tất cả mọi sự tốt lành trên trái đất này, tất cả mọi thành đạt về nghề nghiệp, thậm chí cả đến tình yêu thương của con người được các bạn mơ tưởng, đều không bao giờ hoàn toàn thỏa mãn được những ước vọng sâu xa nhất và tha thiết nhất của các bạn. Chỉ khi nào được hội ngộ với Chúa Giêsu cuộc sống của các bạn mới được trọn vẹn ý nghĩa mà thôi: ‘vì Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa nên lòng chúng con khắc khoải cho tới khi được nghỉ yên trong Chúa’ (Saint Augustine, The Confessions, book 1, chapter 1)”.
Câu truyện cải thiện trên đây, kèm theo phần Nhận Định và Cảm Nghiệm, được người dịch thực hiện cho Khóa Tĩnh Huấn Fatima XIV của Phong Trào Thiếu Nhi Fatima Tổng Giáo Phận Los Angeles dịp Thanksgiving 26-28/11/2004 tại Our Lady of the Valley Catholic Church ở Hemet Giáo Phận San Bernadino, California, với chủ đề được ĐTC GPII nêu lên cho giới trẻ năm 2004: “Chúng Tôi Muốn Gặp Đức Kitô”.