Vị Tông đồ Thương xót Faustina:
Bệnh nạn Thương Xót
“Ngày 10/3/1938. Tiếp tục cơn khổ đau về phần xác. Con đang ở trên thập giá với Chúa Giêsụ Có lần Mẹ Bề Trên nói với con rằng “này sơ, sơ không tỏ ra bác ái với tha nhân, ở chỗ sơ ăn uống làm sao đó để bị đớn đau và làm phiền đến những người khác trong giờ nghỉ đêm của họ”. Phải, con chắc một điều là những cơn đau này xẩy ra trong ruột của con không hề do bởi đồ ăn thức uống gì hết. Bác sĩ cũng nói như thế. Những đau đớn này xuất phát từ chính cơ thể, đúng hơn là do Chúa viếng thăm. Tuy nhiên, sau lời nhận định ấy, con quyết chịu đượng âm thầm lặng lẽ, không xin giúp đỡ nữa, vì dù sao cũng chẳng được giúp đỡ gì hết, từ khi con nôn mửa thuốc men đưa cho con uống. Có một lần con đã cố gắng chịu đựng nổi các cuộc tấn công chỉ có Chúa Giêsu biết. Những đớn đau quá dữ dội và trầm trọng đến nỗi làm cho con ngất đị Khi chúng làm cho con lả người đi, và con đầm đìa mồ hôi lạnh thì bấy giờ những cơn đau đớn ấy bắt đầu từ từ hạ xuống. Đôi khi chúng kéo dài tới 3 tiếng đồng hồ hay hơn. Ôi Giêsu ơi, xin cho thánh ý Chúa được nên trọn; con xin chấp nhận hết mọi sự từ tay Chúạ Nếu con chấp nhận những hoan lạc và ngất ngất yêu thương cho đến độ không còn biết gì chung quanh mình nữa thì con cũng cần cũng phải ưu ái chấp nhận những khổ đau làm cho con ngất lả này nữa”. (Nhật Ký – 1633)
“Ngày mùng 1 tháng 4 năm 1938. Một lần nữa hôm nay con cảm thấy tệ. Con bắt đầu lên cơn sốt lả người, và con không thể nào ăn uống gì được. Con muốn có một chút gì bồi bổ để uống, nhưng chẳng có lấy một chút nước nào trong bình. Ôi Giêsu, tất cả những điều này là để xin cho các linh hồn được xót thương… Trong thời gian này, mặc dù con có tỏ những nhu cầu của con ra, con vẫn không bao giờ nhận được bất cứ cái gì bồi bổ để ăn cho dù con có ngỏ ý xin. Con không viết ang chi tiết về những chối từ này, vì đó là các vấn đề tế nhị, khó ang mà tin nổị Thế nhưng Thiên Chúa thậm chí lại muốn những hy sinh như thế”. (Nhật Ký – 1647)
“Con sắp xin Mẹ Bề Trên một cái gì đó để ở trong phòng của con để giúp giảm cơn khát ran cổ của con, nhưng trước khi con mở miệng xin thì chính Mẹ đã lên tiếng nói rằng, Này sơ, chúng ta hãy chấm dứt cơn bệnh này dứt khoát cho xong đi, bằng cách này hay cách khác. Sơ sẽ không cần phải trải qua việc chữa trị thường xuyên gì nữạ Vấn đề không thể cứ như thế này lâu hơn nữa». Ít lâu sau, khi ở một mình với Chúa, con thưa cùng Người rằng: ‘Chúa Kitô ơi con phải làm sao đây? Con cần phải xin Chúa cho con được khỏe mạnh hay chết đi đây?’ Không nhận được lệnh gì rõ ràng, con quì xuống thưa cùng Người rằng: ‘Xin cho ý Chúa được nên trọn nơi con. Giêsu ơi xin hãy thực hiện nơi con những gì Chúa muốn’. Lúc bấy giờ con cảm thấy con hoàn toàn đơn độc, và những cơn cám dỗ khác nhau tấn công con. Thế nhưng con đã tìm thấy bình an và ánh sáng trong lời nguyện cầu tha thiết nhất, và con đã hiểu được rằng vị bề trên này chỉ muốn thử con thôi.” (Nhật Ký 1648)
“Con không biết làm thế nào điều ấy lại xẩy ra, thế nhưng phòng con đang nằm thật sự là bị bỏ bê. Có những lúc nó chẳng được lau chùi sạch sẽ hơn hai tuần lễ. Thường cũng chẳng có ai đốt lửa lên trong lò sưởi, nên chứng ho của con càng trở nên tệ hơn. Đôi khi con xin đốt lửa lên, có những lúc con không đủ can đảm để xin nữa. Có lần Mẹ Bề Trên đến thăm con, hỏi con có lẽ cần phải sưởi ấm căn phòng lên, con đã thưa ‘Thôi, vì bên ngoài trời đã ấm hơn, và chúng con mở cửa sổ ra'” (Nhật Ký – 1649)
Trân trọng
TĐCTT Đaminh Maria cao tấn tĩnh (tài liệu chuyển dịch)