Cảm Nghiệm Thương Xót

  • Về Tu Đức
    1. Đâu là biên giới giữa công bình và thương xót?
      Ba giờ chiều - Thời điểm kinh thiên động địa hằng ngày
      Của độc giải độc"
      “Một túp lêu tranh hai trái tim vàng”
      "Thấy người mà nghĩ đến thân"
      Sống Lòng Thương Xót Chúa - Giữ Miệng Lưỡi đừng nói xấu
      Thành phần phạm nhân cần cầu nguyện hơn thành phần nạn nhân của họ
  • Về Phần Rỗi
    1. Nếu chúng ta tin có đời sau thì chúng ta đang tìm kiếm những gì ở đời này?
      Chúa có thương ma qủi và các linh hồn trong hỏa ngục hay chăng?
      Làm sao có thể hiệu nghiệm cứu được các linh hồn?
      Sao Trời Cát Biển trong Lòng Thương Xót Chúa Vô Biên
      Các Linh Hồn hư đi nhiều hay ít?
      Nếu Kitô hữu chúng ta không quan tâm đến phần rỗi của anh chị em mình thì đừng hòng được cứu rỗi ..
      Dung Nhan của Tình Thương
      Nếu trần thế có ma ắt thiên đàng có qủi
      Luyện ngục có thời gian hay chăng?
      Biên giới tội phúc
      Mầu Nhiệm Gian Ác
  • Về Tuần Thánh
    1. Máu và Nước chảy ra
      Bản Án Giêsu - Chân Dung Thương Xót
      Thứ Sáu Tuần Thánh
      Số phận của người môn đệ phản bội
      Tông đồ Phêrô chối Thày vì muốn theo Thày
      Mai Đệ Liên có phải là...
      Chúa Kitô - Diễn Tiến Cuộc Khổ Nạn
  • Về Homeless
    1. Niềm Vui Phúc Âm - Chia Sẻ Cảm Nghiệm
      Một Thiên Chúa Nhập Thể homeless
      Một Chúa Kitô homeless giữa thế giới văn minh...
      "Những người anh chị em hèn mọn nhất của Ta"
      Homeless - Lý tưởng sống thánh của thành phần Kitô hữu môn đệ đích thực của Chúa Kitô

     

    Nếu chúng ta quả thực tin có đời sau thì chúng ta đang tìm kiếm những gì ở đời này?

     

          Hôm nay, 2/11/2011, Giáo Hội tưởng nhớ đến Các Linh Hồn trong Luyện Ngục, chúng ta hãy cùng nhau lợi dụng dịp lễ này để suy niệm nhé: Nếu chúng ta quả thực tin có đời sau thì chúng ta đang tìm kiếm những gì ở đời này?

         Trên thực tế, chúng ta có tìm Nước Chúa và sự công chính của Ngài trườc hết mọi sự hay chăng? (Mt 6:33). Không phải chỉ ở chỗ tham dự Thánh Lễ,  trong đó chúng ta nghe lời Chúa và hiệp lễ hằng ngày mà đủ, vì Chúa vẫn có thể phủ nhận chúng ta rằng "Ta không hề biết các ngươi" dù chúng ta có biện minh rằng chúng ta đã từng nghe Người giảng dạy (có thể hiểu là nghe lời Chúa trong lễ) và ăn uống với Người (có thể hiểu là hiệp lễ) - (xem Lk 13:25-27). 

         Hơn thế nữa, chúng ta còn cần phải: 1- cương quyết chống lại các chước cám dỗ, 2- phải chọn những gì trọn lành hơn là những gì dễ chịu thoải mái, và 3- phải chịu đựng mọi trái ý xẩy đến cho mình nữa v.v., mới chứng tỏ chúng ta quả thực tin có đời sau và tìm kiếm những gì chân thật và hoàn hảo bất diệt, và chúng ta quả thực tìm Nước Chúa và sự công chính của Ngài trước hết và trên hết mọi sự. 

         Giả sử Chúa cho các linh hồn dưới hỏa ngục được trở về trần gian nhưng phải chịu khổ gấp trăm ngàn lần hơn ở dưới hỏa ngục và liên lỉ suốt cả nghìn năm như thế thì họ có sẵn sàng trở lại trần gian hay chăng? Theo tôi, chắc chắn họ sẽ vui mừng hết sức vì biết rằng cho dù có khổ đến mấy đi nữa nhưng họ vẫn còn hy vọng được cứu rỗi và nắm chắc được phần rỗi của mình.  

         Và giả sử Chúa cho cả các thánh trên trời trở lại trần gian, một chuyện không bao giờ xẩy ra, như trường hợp các linh hồn đã muôn đời hư đi trong hỏa ngục, nhưng nếu được phép, theo tôi, các thánh cũng chấp nhận liền, không phải vì thiên đàng không đủ cho các ngài, mà là vì các ngài tự mình vẫn cảm thấy mình kính mến Chúa chưa đủ Đấng vô cùng toàn thiện chí ái, nên được dịp là các ngài lợi dụng để yêu Chúa hơn bao nhiêu có thể, nhất là bằng những hy sinh đau khổ chỉ ở trên thế gian này mới có.

         Thế thì:

         1- Về thời gian: Tại sao chúng ta lại phung phí thời gian từng giây từng phút qua đi không bao giờ trở lại ở trên trần gian này với những thứ phù du chứ! Thời gian sống trên trần gian này quá ư là ngắn ngủi (hầu như là hư không) so với cõi đời đời, nhưng phải nói là nó quí "vô cùng", vì chỉ một tíc tắc cuối đời thôi của cuộc sống trần gian, chúng ta một là được Chúa hai là mất Chúa đời đời kiếp kiếp?  

         Nếu chúng ta biết lợi dụng thời gian mau qua ngắn ngủi trên đời này thì chúng ta chẳng những có thể biến mỗi ngày từ 24 tiếng thành 36 tiếng hay 48 tiếng, mà còn biến thời gian thành vĩnh cửu nữa, nhờ tinh thần sống siêu nhiên của chúng ta. Thật vậy, với sức tự nhiên mỗi ngày chúng ta chỉ làm được một số việc giới hạn nào đó, nhưng với lòng yêu mến Chúa, chúng ta có thể làm gấp đôi như vậy, thì không phải một ngày đã trở thành 2 ngày rồi hay sao, chỉ nhờ lòng yêu mến Chúa của chúng ta. Chưa hết, nếu chúng ta chỉ tìm ý Chúa và làm trọn ý Chúa trong mọi sự, thì chúng ta quả thực đã sống đời đời ngay trong thời gian và ngay trên trần gian này rồi vậy. Bởi vì: "Thế gian cùng với những quyến rũ của nó đang qua đi, nhưng ai làm theo ý muốn của Thiên Chúa sẽ tồn tại muôn đời" (1Jn 2:17).

         2- Về đau khổ: Tại sao chúng ta lại không chấp nhận tất cả những đau khổ, so với vinh quang bất diệt đời sau hay với hình phạt muôn đời trong hỏa ngục, thì chẳng là gì trên trần gian mau qua tạm gửi này, những đau khổ chẳng là gì đó lại có thể chẳng những đền bù tội lỗi của chúng ta, mà còn được thông hiệp với cuộc khổ nạn và tử giá vô cùng quí báu của Chúa Kitô cho phần rỗi "những linh hồn cần đến Lòng Thương Xót Chúa hơn", nhất là được dịp chịu đựng để tỏ lòng kính mến hơn nữa Đấng toàn ái chí tôn đã vô cùng yêu thương từng con người được Ngài dựng nên theo hình ảnh thần linh và tương tự như Ngài, đến độ đã trở thành đáng thương hơn cả đối tượng đáng thương của Ngài?

        

    Tông Đồ Chúa Tình Thương Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL