Thiên Chúa Toàn Thiện: Đấng Bị Tội Phạm 

 

                       

 (Tuyển dịch trích đoạn theo Thông Điệp Tình Yêu Nhân Hậu gửi Các Hồn Nhỏ)

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

 

Cha không phải là thày dạy yêu thưông. Cha là Tình Yêu.

Tình Yêu mạnh hôn thù ghét. Hãy cậy trông' Tình Yêu sẽ chiến thắng thế giới. (1965, trang 52)

 

Trao Cha cho một tội nhân cứng lòng đó là một việc phạm thánh.

Cha đã ban cho con cái của Cha tự do để chọn lựa sự lành hay sự dữ.

Một tác động thống hối là cửa mở để Cha mau đến với linh hồn tội nhân đau thưông.    

Cha đã không đổ Máu Cha cho tất cả mọi linh hồn hay sao? (1965, trang 54)

 

Cha là tác giả của và là Đấng soi động cho những bản viết này. Chớ có hồ nghi. (24-3-1966)

 

Con tự hỏi Cha là ai và tại sao Cha lại yêu thưông con ư.

Các danh xưng của Cha thì nhiều vô số.

Có một danh xưng bao gồm tất cả mọi danh xưng khác, đó là: CHA LÀ TÌNH YÊU...

Cha là Nguyên Ủy của con và là Cùng Đích của con. (28-4-1966)

 

Con sẽ đem Thông Điệp Tình Yêu của Cha đến cho thế giới.

Thế nhưng, ai sẽ tin con lạy Chúa?

Không phải là con mà họ tin. Chính Cha là Đấng mà họ sẽ nhận biết nôi con. (24-5-1966)

 

Chúa Giêsu của con ôi, con lấy làm khổ tâm khi thấy Chúa đau lòng...

Tội nghiệp cho con, đứa con nhỏ của Cha. Hãy sưởi ấm lòng con nôi ngọn lửa của Thánh Tâm Cha.

Kiến thức của con về sự dữ thì hạn hẹp. Nhưng đối với Cha, Cha thấy hết tất cả mọi khốn khổ về luân lý cũng như thể lý đè nén nhân loại.

Khó mà làm cho Cha được mến yêu.

Người Mẹ thánh hảo của Cha đứng ở giữa nhân loại và Cha. Hãy yêu mến Người và nguyện cầu với Người bằng cả tâm hồn con, vì Người là Mẹ của con và yêu thưông các con bằng một tình yêu tha thiết.

Hãy luôn luôn nhớ rằng chính Người là Đấng trao Cha vào tay con và dâng con cho Cha đó. (29-5-1966)              

 

(Đức Mẹ:) Hãy yêu mến Người Con thần linh của Mẹ, phụng sự Người bằng cả tâm hồn của con. Phép lành của Mẹ hỗ trợ con.

Hỡi các con cái của Mẹ, Mẹ vẫn đang tụ tập các con lại với nhau.

Các con ở trong Trái Tim Mẹ.                      

(Trong nhà thờ) Con là đứa con nhỏ yêu dấu của Cha, đứa con mà Cha đã chọn để chuyển đạt Thông Điệp Tình Yêu của Cha. (31-5-1966)

 

Trái Tim Cha là cung thánh của con. Đó chính là nôi Cha bắt đứa con nhỏ của Cha làm tù nhân.

Từ cạnh sườn toác mở của Cha, những giòng máu chảy ra, những giòng tình yêu và tha thứ.

Mỗi một người đều vẫn lãnh nhận được phần của mình.

Cha hằng thấm nhập vào tận thẳm cung của các linh hồn.

Cha vẫn làm nổi dậy những đoàn người sống theo lòng nhiệt thành huyền diệu khôn sánh ví.

Nhiều người đã đáp lại manna tình yêu này bằng cuộc đời của họ.

Có những kẻ vì chán nản đã từng chối bỏ Cha.

Hãy nhìn xem mà nhận biết lòng nhân hậu của Thiên Chúa con, việc sung sướng giãi bày của Người, sự bao dung rộng lượng của Người. (15-6-1966)

 

Cha từng giải cứu con khỏi tội lỗi.

Cha sẽ giải thoát con khỏi sợ hãi.

Đối với Kitô hữu, không có cái chết. Chết là một cuộc vượt qua. Cuộc vượt qua giữa tù đầy và tự do.

Cha là Sự Sống Lại và là Sự Sống. (7-7-1966)

 

Thế giới có quên Cha, Cha cũng không quên nó. Cha là Thiên Chúa của tình yêu và của lòng trung tín. (13-8-1966)

 

Cha vẫn đang khuôn đúc linh hồn nhỏ của con qua một thời gian lâu như vậy...

Nét chuyên chính nôi Thông Điệp của Cha không hề động chạm gì đến cô cấu các chân lý của Công Đồng, mà chỉ giúp cho các chân lý này được dễ dàng thâu nhận hôn đối với mọi trí óc con người. Những chống đối sẽ tự biến mất đi theo tính cách ró ràng sáng tỏ của Thông Điệp.

Thông Điệp của Cha là Nhã Ca của thời hiện đại, vang đến tất cả mọi người, nhất là các hồn nhỏ.

Tinh túy nôi giáo huấn của Thông Điệp Cha sẽ được công nhận. (15-9-1966)

 

Thông Điệp của Cha sẽ làm nổi lên một đạo binh hồn nhỏ, nó sẽ biến cuộc sống của họ thành một hỏa lò yêu thưông khổng lồ, nôi mà tất cả mọi lỗi lầm của thế giới sẽ bò thiêu hủy đi, tất cả mọi dửng dưng lãnh đạm gây thưông tích hết sức trầm trọng cho Trái Tim thần linh của Cha. (18-9-1966)

 

Hỡi con cái của Cha ôi, đôi mắt của Cha hằng gắn chặt lấy các con và không rời các con.

Đôi mắt của Cha tìm kiếm linh hồn các con và thấu suốt các tư tưởng của các con. Không gì thoát được đôi mắt của Cha.

Không phải đời của con muốn sống sao tùy ý, mà phải thục sự sống theo ý muốn của Cha đấy nghe đứa con gái nhỏ của Cha. (10-10-1966)

 

Đúng. Cha là một Thực Tại không lừa dối. Và Cha đã biến con thành của Cha. Mọi sự nôi con đều chân thật, vì duy bởi Cha mà con sống.

Những đường lối của Cha thì huyền diệu.

Cha biết bí mật của các cói lòng.

Cha hiện diện ở đâu tùy Cha muốn.

Hiện diện ở mọi nôi và trong mọi lúc.

Cha ưa thích tác động con theo những gì Cha nghó là tốt nhất cho con.

Hãy biết rằng Cha là Thày của nhân gian.

Nguồn vui của Cha là tỏ mình ra cho tạo vật nhận biết và yêu mến.

Hôn bao giờ hết, các con đang cần đến ánh sáng.

Nếu con người bất hạnh là vì họ bò chìm đắm trong tối tăm, vô ý thức về Ánh Sáng tỏa rạng và chiếu soi họ.

Đối với nhiều người trong họ, Ánh Sáng bò dấu dưới đáy thùng.

Thế nhưng, hy vọng là tia sáng thần linh không thể nào bò dập tắt.

Việc cậy trông vào lòng từ ái của Cha như một mũi tên lửa gây thưông tích êm ái cho Thánh Tâm Cha.

Giá các con chỉ cần biết được rằng, bấy giờ trước mắt của các con là một Thiên Chúa hoàn toàn mềm yếu xót thưông các con, sẵn sàng đổ ngập xuống trên các con những kho tàng ôn phúc của Người!

Chỉ cần các con không đẩy lui Cha bằng sự lạnh lùng của các con.

Chỉ cần các con cho phép Cha ở bên cạnh các con!

Tại sao quá nhiều người trong các con lại từ chối yêu mến Cha chứ?

Cha đã từng làm gì các con hả? (21-10-1966)

 

Tình Yêu không thay đổi. Tình Yêu mãi là Tình Yêu và không thể nào chuyển biến được.

Bằng không, Tình Yêu sẽ mất đi tính chất của mình mau chóng là chừng nào, khi chạm phải các con.

Thế nhưng, đó mới là các con! Tình Yêu không thể là gì khác ngoài Tình Yêu, một Tình Yêu mến thưông các con, bất kể các con có xấu xa, có bội bạc, có những vết nhô.

Ôi, Cha cảm thưông các con biết bao! (23-10-1966)

 

Hỡi con nhỏ của Cha, người bổn đạo mới từng là và vẫn là những người say mến Trái Tim thần linh của Cha. Hôn những người khác, họ hiểu được giá trò của chứng cớ yêu thưông mà họ lãnh nhận từ nôi Cha.

Ân sủng chiếm trọn mọi phần thể của con người họ.

Khi đến với Cha, không qua truyền thống mà là theo ảnh hưởng của tình yêu thần linh, họ được ánh sáng siêu nhiên soi dẫn, nhờ đó họ thoát được trạng thái thường tình của những Kitô hữu. Tình yêu họ dành cho Cha là tất cả lòng mộ mến của họ, và  nhờ nhiệt tình, lòng mộ mến của họ được thể hiện qua những thổn thức êm ái, cùng với niềm tri ân vô bờ bến đối với Cha.

Tất cả mọi tình yêu đều cuồng si.

Một cuồng si dòu ngọt và khoái thú nôi tình yêu thần linh. Tất cả mọi sự đều mới mẻ đối với họ, và họ nhận thức được Ánh Sáng bằng một tấm lòng bàng hoàng mở toang cho Mạch Nguồn sự sống tuôn vào trong họ. Những Kitô hữu đạo gốc không thể nào hiểu được điều này. Họ cứ bám lấy lý sự: trong khi những người đạo mới chỉ biết có yêu mến. Đối với những bổn đạo mới này, lý trí đã chết.

Vì Cha là Tình Yêu và thiết tha muốn ban Mình Cha, thì làm sao Cha có thể cưỡng lại được những lời cầu nguyện của họ, mà không ban cho họ được biết yêu mến hôn thế nữa?

Đây không phải là cái mà một số người gọi là 'những áo giác nguy hiểm'. Họ không hiểu điều đang xẩy ra cho họ. Song càng ngày họ càng vào sâu hôn trong mầu nhiệm ngọt ngào của Tình Yêu. Và không một ai hôn họ có thể cảm nghiệm được thi vò thấm đậm của mầu nhiệm Yêu Thưông. (9-11-1966)

 

Thế gian náo động, với những tư tưởng buông tuồng nhẩy múa loạn lên, trong những tâm trí bò xâm chiếm bởi những lo toan và vui thú của thế gian. Và ân sủng của Cha phải tìm cách băng qua cái ngó rối này.

Con biết rằng, Cha không thể ép uổng ai phải yêu mến Cha cả. Thế mà...

Ân sủng của Cha hoàn toàn êm ái dòu dàng. Song, để tìm lối vào được trong các linh hồn, thì ân sủng phải đưông đầu với những khó khăn biết bao.

Hết mọi việc làm đều đáng lónh công.

Mà Cha không luôn luôn vưôn mình ra trong hư tưởng.

 Ân sủng của Cha thì thấm thía, nên không sớm thì muộn linh hồn cũng nhận ra sự hiện diện của nó.

Hỡi các con nhỏ của Cha, hãy giúp đỡ Thiên Chúa của các con.

Đừng để cho ân sủng qua đi nôi các con.

Dù chỉ là một chút xíu, Cha cũng hài lòng rồi.

Dù là một tiếng kêu nhỏ bé đôn sô...

Cha rất chăm chú để ý đến những biến chuyển nhỏ mọn nhất của các con.

Hãy biết rằng, nhờ ân sủng của Cha mà các con chiếm được một linh hồn, thì các con làm cho Thiên Đàng vui mừng khôn tả là dường nào, và khiến cho Thiên Chúa hân hoan biết bao. (15-11-1966)

 

Phải, Mẹ Maria là viên ngọc thạch tinh tuyền của Nước Cha. Là Nữ Trung Gian giữa Cha và con người.

Là máng chuyển ôn phúc của Cha đến con cái thế gian.

Mẹ Maria là ngôi sao sáng, cai quản hết mọi linh hồn trên Trời dưới đất.

Đừng coi thường quyền năng của Mẹ, vì đó là một quyền năng bao la.

Chính bởi Mẹ mà thần dữ sẽ bò triệt hạ.

Thế nên, hãy lấy việc nguyện cầu cùng Mẹ làm quan trọng.

Những hành động của con người đáng giá khi chúng được thực hiện với Mẹ và nhờ Mẹ.

Khi Mẹ dâng lên cho Cha những tặng vật của các con, bằng đôi bàn tay hiền mẫu của Mẹ, Trái Tim Cha hân hoan vui sướng.

Giá các con biết được hôn nữa trái tim Người Mẹ dòu hiền của mình, các con sẽ càng qúi trọng tặng ân của tình yêu Cha.

Hãy kính mến Mẹ, hãy hiến mình cho Mẹ.

Cha càng hài lòng hôn nữa khi nhận lấy các con từ đôi tay của Mẹ.

Các con có thể nghó rằng, khi Mẹ xin cho các con sự trợ giúp, Cha lại nỡ tâm hất hủi các con hay chăng?

Cha buồn biết bao khi thấy Người Mẹ vô nhiễm của Cha bò bỏ bê quá sức, ngay cả trong các nhà thờ của các con. Hãy kính tôn Mẹ như Mẹ đáng tôn kính.

Mẹ là Mẹ của Cha cũng là Mẹ của các con. Là mối liên hệ nối kết chúng ta lại với nhau.

Cha sẽ ưu ái những ai mang nặng lòng yêu mến Mẹ là Đấng không thôi nguyện cầu cho các con.

Mẹ là cột trụ của Giáo Hội Cha.

Không gì có thể thoát được tầm mắt coi sóc của Mẹ.

Kẻ thù kinh khiếp Mẹ.

Hãy phó mình cho Mẹ.

Mẹ sẽ mang đến cho Cha những buồn đau của các con, những lo toan của các con, những hân hoan của các con.

Hãy tin cậy nôi Mẹ.

Cha sẽ không ghen tò đâu. (3-12-1966)

 

Sức mạnh của Cha và quyền năng của Cha ở nôi lòng từ ái của Cha. (10-12-1966)

Thông Điệp không dành cho kẻ cả cứ muốn làm kẻ cả, mà là cho những con chiên nhỏ bé.

Giáo huấn của Thông Điệp sẽ chỉ đánh động những con người có một con tim yêu mến. Chân lý sẽ thắng. Người ta phải chiến đấu, không phải để chống lại Giáo Hội, mà là choèiáo Hội và với Giáo Hội. (16-12-1966)

 

Chính ân sủng của Cha tạo nên những vò thánh, nâng các vò lên cùng Cha bằng một chuyên chở công phu của lòng sủng ái. (19-12-1966)

 

Để tìm ẩn náu nôi con tim các con cái của mình, Cha biết làm sao cho mình trở nên nhỏ bé.

Cha đến như một con trẻ nhỏ bé, và đi vào lòng người bằng tầm vóc bé nhỏ của Cha.

Vẻ cao cả của Cha có thể làm cho họ sợ hãi. Thế nhưng, lòng nhân lành của Cha lại lôi kéo họ. (3-1-1967)

 

Mặt trời sưởi ấm nôi nào tia sáng của nó chiếu rọi tới. Cũng thế, Thông Điệp sẽ sưởi ấm các linh hồn bằng ngọn lửa yêu thưông của nó, các linh hồn mà nó thấm nhập.

Bằng đức tin, những ai đón nhận Thông Điệp sẽ được thấm nhuần tác động của Thông Điệp.

Người ta không thể nào thường xuyên nhắc nhở loài người cho đủ, về tình yêu mà họ mắc nợ với Thiên Chúa của họ cũng như với nhau.

Thế giới chỉ có thể được chế ngự bằng tình yêu mà thôi.                          

Hãy loại trừ ra khỏi lòng các con, mối thù ghét và những bất hòa bôi nhọ linh hồn của các con, làm cho linh hồn các con khó thấm nhiễm được tác động của ân sủng và ảnh hưởng của tình yêu thần linh.

Những vật cự tuyệt Thiên Chúa của mình đang đợi chờ để bò loại trừ cho khỏi nhan Thiên Chúa.

Cha xin hết tất cả các hồn nhỏ, ở ngoài thế gian hay trong thầm kín của viện tu, hiến dâng cho Cha những hy sinh, dù nhỏ mọn mấy đi nữa, để các tội nhân đáng thưông ăn năn trở lại. Hãy nhớ rằng, Cha không quên một điều gì cả, và Cha luôn luôn trả lại gấp trăm cho những cố gắng nhỏ mọn nhất của các con.

Cổng Thiên Đàng chỉ vừa tầm cho các hồn nhỏ và những ai giống như chúng lọt vào mà thôi. (12-1-1967)

 

Cha là Tặng Vật của Thiên Chúa.

Cha là Tình Yêu Nhưng Không.

Cha là Đấng phải đến. (18-1-1967)

 

Mục đích Thông Điệp của Cha là làm cho con người hiểu sâu hôn về tình yêu của Cha đối với họ.

Điều Cha xin là:

hy sinh, cầu nguyện, hãm mình'

gia tăng lòng tôn sùng Mẹ Maria'

phục hồi và phổ biến kinh Mân Côi khắp nôi. (29-1-1967)

 

Sau khi bão tố qua đi, bầu trời lại càng sáng sủa hôn.

Sự thật luôn luôn chiến thắng.

Lời của Cha chiếm cứ các cói lòng, qui thuận chúng theo luật phép của mình.

Cha đã nói: "Nếu đức tin của các con bằng hạt cải, các con có thể khiến núi non 'Hãy chuyển chỗ này đến chỗ kia', và nó sẽ dời đi' không gì mà các con không làm được".

Bằng lòng tin tưởng nhiều hôn nữa vào tình thưông của Cha, tình yêu sẽ qui tụ những núi non nôi các cói lòng lại, nhờ đó, lật ngược nước cờ của kẻ thù. Những núi non này sẽ vưôn lên đến tận Trời cao, bằng chứng cớ mạnh mẽ của chúng' Cha trên trời, Đấng Tạo Dựng nên mọi sự, sẽ âu yếm yêu thưông  đón nhận chúng.

Như thế là các con bật mở các cánh cửa tình thưông của Cha và kiềm chế phép công thẳng của Cha.                       

 Thế nhưng, sở dó  Cha tỏ cho các con thấy yếu điểm của Cha là để các con vững tâm hôn mà tấn công Cha.

Nếu Tình Yêu phải chiến thắng thế giới và những mưu đồ của nó, thì tình yêu này, được chiếu rọi từ Thiên Chúa, đồng thời cũng sẽ thắng được chính Thiên Chúa của các con, và chiếm lấy ôn tha thứ và bình an của Người cho hết mọi con cái Người.

Đây là điều mà Cha hiến cho các con, nếu các con muốn nhận lấy...

Cha sẽ quên đi là Cha đã hiến sự sống của Cha vì những việc bất chính của các con, và đã nhận được dửng dưng lạnh nhạt đáp đền cho giá hy sinh của Cha. (31-1-1967)

 

Phận hư không của con đã thu hút sự cao cả của Cha.                   

Hiển nhiên là tưông phản nhau. Nhưng đới với Tình Yêu thì mọi sự đều có thể.

Hai thái cực gặp nhau, nhờ việc làm của lòng nhân ái xót thưông, trong việc tạo nên một TOÀN THỂ, nôi mà cái vô thể nhỏ bé hoàn toàn mất đi trong đó. (27-2-1967)

                       

Con yêu mến Cha như một con trẻ nhỏ bé biết cách mến yêu, với một con tim tin tưởng, tinh tuyền như một giòng suối.

Con có cảm thấy tình yêu của Cha đổi mới trong linh hồn con chăng?

Ngược lại với tiến trình phát triển tự nhiên của loài người, từ một người đàn bà, con đã trở nên một con trẻ nhỏ bé.

Đó là công việc của ân sủng Cha.

Ân sủng của Cha còn có thể làm được những diệu kỳ khác nữa kìa.

Con có muốn những kỳ diệu này không?

Hãy xin đi con.

Còn có rất nhiều kho báu dành cho con đang ở trong tay Người Mẹ Thiên Chúa của Cha.

Đừng khinh thường chúng.

Hãy qua Mẹ mà đến với Cha. Cha sẽ biết ôn các con rất nhiều khi nhận lấy các con vào Trái Tim Cha.

Phải, Thiên Chúa của các con cũng biết cám ôn các con nữa đó.

Cám ôn các con đã để cho các con được thưông yêu.

Cám ôn các con đã trung thành, trong khi rất nhiều người khác xưng mình là con cái của Cha lại quay lưng trở mặt để chỉ làm theo những gì họ thích.

Mà Cha nói thật cho con hay, những âm vang đang ngự trò thế giới vào lúc này đây là do tình trạng đáng tiếc của những sự việc như thế đó.

Ôi thế giới, bò dằn vặt bởi tham lam chiếm hữu và kiêu căng ngạo mạn, vậy thì Ta có cần phải hủy diệt ngưôi đi để làm cho ngưôi ý thức lại hay chăng?...

Qua những trang bừng cháy tình yêu tinh tuyền này, Cha ban cho tất cả loài người một dấu hiệu tỏ tường của tình yêu Cha. (1-3-1967)

 

(Lúc hiệp lễ) Nhân tính của con làm sao lại có thể chứa đựng được Đấng Vô Cùng?

 Theo lý, khi Cha đến với con lúc Hiệp Lễ là con chiếm hữu Cha.

Thế nhưng, chính là Cha nhận lấy con và hoàn toàn bao chiếm nhân tính của con.

Hỡi đứa con gái nhỏ của Cha, đứa con được sinh ra từ Trái Tim thần linh của Cha, đúng thế, Cha biết cách làm cho Cha trở nên nhỏ bé để nhập vào trong con. Song con hãy vững tin là Cha bao giờ cũng vẫn là Đấng Vô Cùng. Con cũng hãy tin rằng, nhờ liên kết nỗi hèn yếu của con với thần tính của Cha, mà Cha có thể biến nó thành ra vô cùng. (13-3-1967)

 

Như Têrêsa (Nhỏ), con cũng là đứa con nhỏ thiết nghóa của tình thưông Cha. Nếu Têrêsa được gìn giữ cho khỏi sự dữ, thì con được giải cứu cho khỏi sự dữ. Mà chính lòng nhân ái xót thưông của Cha đã làm nên mọi sự.

Bởi thế, con càng mắc nợ phải yêu mến và biết ôn Cha hôn.

Tình Yêu cùng một mức độ đã làm cho cả hai đứa chúng con trổ sinh hoa trái... (14-3-1967)

 

Kẻ nào chối bỏ phép công thẳng của Cha là ngu dại.

Thế nhưng, Cha nói thật cho con hay, phép công thẳng của Cha lại vẻ vang đầu hàng trước Tình Yêu Nhân Hậu của Cha, và cả trước những hy sinh nhỏ bé để bù đắp cho phép công thẳng của Cha. (3-4-1967)

 

Hỡi đứa con nhỏ của Cha, vẻ cao cả của một linh hồn chắc chắn không được đo lường bằng nỗi yếu hèn của nó, mà là bằng việc nó nhận biết mình hèn yếu.

Hãy than khóc cho thân phận bất lực của con, cũng như cho nỗi khốn cùng của con.

Song đừng buồn phiền.

Thấy mình quá yếu đuối như vậy, con hãy tìm trợ giúp nôi Đấng kiên cường cho con thì hôn.

Cha tạo lấy vinh quang cho Cha từ cái chẳng là gì.

Thì các con còn là chi đây, hỡi những đứa con cái nhỏ bé của Cha?

Các con chớ có sợ Cha.

Cha biết các con quá mà..., và Cha yêu thưông các con quá đi. (4-4-1967)

 

Hỡi đứa con gái của Cha, con có muốn làm một cuộc trao đổi không nào?

Hãy dâng cho Cha nhân tính của con. Há Cha đã chẳng vì yêu thưông mà mặc lấy nó khi làm người hay sao?

Cha sẽ mặc cho con thần tính của Cha, để con yêu mến Cha bằng tình yêu của các thần trời.

Thời giờ của con chưa tận kết, nên con vẫn còn có thể dâng cho Cha rất nhiều mến yêu, rất nhiều linh hồn, bằng việc phục tùng và từ bỏ của con.

Hãy yêu mến mà không đắn đo, để Cha có thể ban phát cũng không do dự.

Hãy nhìn thấy nôi bản thân con hình ảnh sống động Đấng Yêu Dấu của con.

Hãy xét xem tình Người yêu thưông con ra sao, một tạo vật nhỏ bé mà Người đã kéo ra khỏi hư không theo lòng từ ái vô cùng của Người. (10-4-1967)

 

Cha là Vua Trời đất, và Vẻ Uy Nghi thần linh của Cha tràn ngập vũ trụ.

Thời giờ Cha ban cho các con là để các con có thể càng ngày càng gần gũi Cha là Thiên Chúa của các con hôn.

Trong linh hồn của người công chính, cũng như trong linh hồn của tội nhân, Cha đều HI-N DI-N.

Thế nhưng, không phải là như nhau trong cả hai đâu.

Nôi người nhận biết Cha, thì Cha hoàn toàn chiếm hữu họ.

Còn nôi người kia thì Cha ẩn mình đi, vì linh hồn không nhận biết Cha. Nhưng Cha hiện diện, Cha đến rồi Cha đi.

Hãy nhớ rằng: Cha đã từng ăn uống với kẻ vô đạo. Cha đã từng làm cho họ nên những người công chính. Như những con chim nhỏ bé, hãy hy vọng mọi sự nôi lòng đại lượng ban phát của Cha...

Tất cả sự thánh thiện đều thích ứng với từng giai đoạn và từng tâm thức.

Điều hợp với giai đoạn này, với tâm thức này, không thể nào hợp với giai đoạn kia, với tâm thức kia.

Thế nhưng các giáo huấn của Cha không bao giờ xê xích.

Cha là và sẽ mãi là TÌNH YÊU cho đến vô cùng bất tận. (12-4-1967)

 

Cha thích con chú ý đến Sự Hiện Diện của Cha.

Cha thích thấu nhập con bằng Thần Linh của Cha.

Cha thích cầm tay con cho nó nồng nàn vẽ lên những lời mà Cha linh hứng cho con. (13-4-1967)

 

Nếu có thể được thì tình yêu xót thưông của Cha sẽ xuống đến cả tận đáy hỏa ngục nữa kìa. Nhưng than ôi, cũng bằng thừa thôi. Vì những kẻ ở dưới đó có còn cứu vớt được đâu. (26-4-1967)

 

Cha nào có bao giờ bỏ con mồ côi đâu. Bí Tích Thánh Thể của Cha đủ chứng minh cho con thấy nỗi điên cuồng của tình yêu Cha rồi đó.

Cha về cùng Cha của Cha, song đồng thời Cha vẫn là tù nhân của con.

Còn gì thái quá hôn là tình Cha yêu thưông con nữa đây?

Một số con cái của Cha bước theo vết chân Cha.

Tại sao lại vì thế mà chê trách họ nhỉ?

Họ chỉ cố bắt chước Cha thôi mà.

Vì, hiến mình cho Tình Yêu thần linh là ôm lấy nỗi cuồng si của một vò Thiên Chúa vậy. (4-5-1967)

 

Cha cùng là một Giêsu đối với tất cả mọi người. Nếu Cha yêu chuộng một số linh hồn nào đó, thì không vì thế mà mất đi một mảy may yêu thưông mà Cha dành cho tất cả và đặc biệt là cho mỗi một linh hồn. (2-6-1967)

 

Cha là niềm an ủi cho kẻ sầu thưông, là niềm dòu hiền bao la khôn sánh cho người khiêm hạ.

Máu đã đổ ra đây là của các con.

Chính là Máu duỡng nuôi các con và ban sự sống cho các con.

Các con lại không yêu qúi máu của mình hay sao?

Vậy thì Máu của Cha đã trở nên máu của các con còn qúi hôn đến đâu?

Thế mà tại sao các con lại thường hay rôi vào trong tình trạng bò yếu nhược?

Chính là vì các con không muốn Mình và Máu của Cha.

Mà thứ máu chẳng bổ béo gì của các con đâu có mang lại sức mạnh cần thiết cho sự sống của linh hồn các con.

Thân xác không phải là linh hồn.

Linh hồn quan trọng hôn thân xác, vì nó nuôi dưỡng thân xác và hiến cho thân xác sự sống của mình.

Như thân xác có thể góp phần vào sự sống của linh hồn ở một mức độ nào đó, thì linh hồn lại càng góp phần vào sự sống của thân xác cho vinh quang của Thiên Chúa như vậy.

Các con là người yếu đau bệnh tật ư, hãy dâng hiến nỗi đớn đau của các con.

Còn các con là kẻ khỏe mạnh ư, hãy tạ ôn Thiên Chúa về việc Người sử dụng các con để phục vụ những người khác vì yêu mến Người.

Tất cả các con đều có thể góp phần vào việc Người đến... (25-6-1967)

 

Vì Cha nhân lành và xót thưông nên Cha nghó đến việc lành làm cho Cha hôn là việc làm tổn hại cho Cha.

Phép công thẳng của Cha sung sướng xóa bỏ mình đi trước tình thưông của Cha.

Đó là lý do tại sao Cha mong muốn có một đạo binh hồn nhỏ thiết tha hiệp nhất, dưới sự canh giữ của Đức Mẹ Nữ Vưông, trong việc can thiệp giữa Cha với các tội nhân. (20-7-1967)

 

Cha không phải là một Thiên Chúa kềm kẹp con, mà là một Thiên Chúa làm cho con hoàn toàn phát triển theo ánh sáng của lòng con ưng thuận trước những ôn soi động của Cha.

Ngay cả khi Cha mong muốn con nên trọn lành, trong khi đó tình yêu của con vẫn cứ bất toàn, thì hỡi con nhỏ của Cha, Cha lại đã chẳng mặc lấy nhân tính của con làm như của Cha hay sao?...

Ngày gặp đêm rồi mất hút trong đêm thế nào.

Cũng vậy, từ ánh sáng mà ra, linh hồn đi sâu vào tăm tối.

Thế nhưng, ân sủng phát sinh một ngày mới còn tưôi sáng hôn cả ngày trước đó, vì nó giải cứu linh hồn khỏi bóng đêm phong tỏa nó. (19-8-1967)

 

Cha có, Cha ban phát.

Cha có, các con không có gì cả.

Cha ban phát khôn lường.

Mà các con lại nhận lãnh bằng một lòng vô ôn bội bạc như vậy.

Tại sao thế? Tại vì các con chỉ yêu bản thân các con thôi, hỡi những đứa con cái bất hạnh của Cha ôi.

Các con là gì? Chẳng là gì cả.

Mà Cha lại muốn nâng cái chẳng là gì này lên đến Cha.

Các con từ chối.

Thế nhưng Cha là sự sống của các con.

Các con có muốn Cha tạo các con thành những vò thánh không?

Hãy nói vâng đi thì Cha sẽ đến.

Rồi con mắt của các con sẽ mở ra trước thực tại và vẻ đẹp của Chân Lý.

Mắt các con sẽ nhắm lại trước sự hão huyền của cái làm cho các con khoái thú. Được yêu thưông rất nhiều, được Tình Yêu theo đuổi thật lâu, hỡi các con cái nhỏ bé của Cha, các con là những kẻ từ chối thuận phục lề luật của Tình Yêu, là những kẻ lạc bước trên những nẻo đường mòn, nôi mà các con cứ loay hoay lẩn quẩn với ảo tưởng quái gở hão huyền cùng những lạc thú giả tạo.

Linh hồn con người hướng về Tuyệt Đối.

Không gì có thể hoàn toàn thỏa mãn nó được cả, vì một mình Cha mới có thể ban cho các con niềm hạnh phúc này, niềm hạnh phúc mà các con hớn hở kiếm tìm như thế mà vẫn không gặp được.

Hãy đến tìm ôn tha thứ nôi Cha.

Cha sẽ an ủi các con.

Cha sẽ đổi mới các con.

Trái Tim Cha đang đợi chờ các con và yêu thưông các con.

Bất kể các lỗi lầm của các con, các việc bất chính của các con, các con vẫn là những đứa con nhỏ bé của Cha các con trên Trời.

Vì tội lỗi của các con cũng không làm cho Người vónh viễn ngoảnh mặt đi khỏi các con đâu. (22-8-1967)

 

Nếu ai không nghe được Cha là vì họ từ chối nghe Cha.

Cha đã từng đến lay họ tỉnh lại để họ nhận ra cái tôi của họ.

Và họ chỉ có thể dâng cho Cha tình yêu mà Cha xin họ bằng việc quên chính bản thân mình đi... (5-9-1967)

 

Mầu nhiệm tạo dựng ở tại tình yêu của một Thiên Chúa đối với loài người mà Người đã dựng nên theo hình ảnh của Người. (6-9-1967)

 

Bóng tối xua đuổi ánh sáng.

Thế nhưng Ánh Sáng chiếu soi. Và bóng tối biến mất trước ánh sáng  rạng ngời. (20-9-1967)

 

(Lễ Chúa Kitô Vua) Sự cao cả của Cha lớn lên cho đến tầm mức trọn vẹn trong những con tim yêu mến của các hồn nhỏ, những người con thật nhỏ bé của Cha, những người mà Cha hân hoan ở cùng và qua họ mà Cha chiếu tỏa trên thế giới. (29-10-1967)

                       

Nhờ ôn Cha, những hy sinh nhỏ bé của con trở thành những hạt giống thánh thiện. (11-11-1967)

 

Mẹ của Cha là mối giây liên kết giữa Trời và đất. (16-11-1967)

 

Thời giờ con sống trong những khoái lạc hão huyền là thời giờ Cha đợi chờ con. (17-11-1967)

                       

Hỡi đứa con nhỏ của Cha, ân sủng là kết quả của việc linh hồn sẵn sàng để cho mình được dẫn dắt.

Người ta không nhiều thì ít trở nên như điều mà họ mong muốn, tùy theo mức độ của lòng họ mong muốn.

Việc các linh hồn bất thuận phục làm ngăn cản tác động chiếm đoạt và thanh tẩy của ân sủng.

Cha hỏi con nhé, Cha có thể dùng sức mạnh để mở cửa các cói lòng đóng kín vì cố chấp theo sự dữ được chăng?

Lòng nhân ái và bạo lực không thể nào sống chung đụng với nhau được cả.

Tình Yêu bò khinh chê và nhạo báng vào những lúc hận thù và ô nhục này đây.

Cha mệt nhọc vì những xỉ nhục và xúc phạm lắm rồi.

Nếu họ trở về cùng Cha, Cha sẽ đè nén côn thònh nộ của Cha xuống.

Để rồi, Cha sẽ nhớ lại họ là công cuộc của bàn tay Cha.

Cha của họ trên trời sẽ giang tay ra chờ họ, như chờ những đứa con hoang đàng ăn năn hối cải lỗi lầm của mình. (26-2-1968)

Cha sẽ dùng tình yêu để kiềm chế những quyền lực của sự dữ, vì Cha vô cùng tốt lành, toàn năng và trung tín.

Hỡi đứa con nhỏ của Cha, hãy nhận biết giá trò của chứng cớ này và hãy cảm tạ hết mọi sự.

Con hãy tin vào Cha và hãy trông mong bình minh của ngày phục sinh các linh hồn.

Tiếng của Cha phải làm sao vang lên trên thế giới, và thế giới buộc phải lắng nghe và đón nhận lấy nó.

Cha sẽ dùng tình yêu để mở tung cửa lòng của các linh hồn. (9-4-1968)

 

Con biết rằng, không có gì thực hiện được mà lại không có Cha.

CHA LÀ, và con chỉ là phưông tiện của Cha thôi.

Tình yêu từ Cha mà đến.

Tình Yêu là Chính Cha.

Bởi thiếu tin tưởng vào lòng nhân lành của Cha mà linh hồn bò thụt lùi và kém sốt sắng đi. Những lỗi lầm nhỏ mọn nhất cũng trở nên trầm trọng nôi linh hồn ngờ vực, vì chúng sẽ dẫn đến những lỗi lầm khác nặng nề hôn.

Cha đã bò và còn bò bạc đãi.

Họ đã biến Cha chòu khổ đau thành một tạo vật đê hèn.

Cha đã cúi đầu trước những lời nhạo báng của họ.

Mà Cha lại là Thiên Chúa!

Hỡi đứa con gái của Cha ôi, hãy suy niệm bài học khiêm nhượng mà Cha dạy cho con.

Con hãy biết rằng con cần phải luôn luôn chế ngự bản thân mình. Đó là một cuộc thiện chiến. Cha là phần thưởng. (22-4-1968)

 

(Tiếng của Chúa Cha)

Nôi ngôi vò Con Yêu Dấu của Cha, Cha mong muốn gặp gỡ các con, các con là loài người mà Cha đã tạo dựng nên, và đã làm cho sống động bằng tình yêu của Cha.

Tất cả các con lại không thuộc về Người sao?

Cha lại đã chẳng yêu thưông hết thẩy các con bằng cùng một tình yêu như nhau ư?

Nhưng, các con hãy biết rằng, Cha không nhớ đến các con nếu các con không ở trong Người.

Nếu các con không nhận biết Người, thì Cha cũng sẽ không nhận biết các con đâu.

Nếu Người không ước mong được ở lại cận kề với các con trong Thánh Thể, thì thế giới tệ bạc này đã không còn tồn tại từ lâu rồi.

Tình Yêu ở với các con. đây là lúc các con phải nhớ lại điều này' đồng thời cũng nhớ lại rằng, ở những nôi nào có Sự Hiên Diện thật sự, các con phải thăm viếng và tôn kính hôn nữa. (20-5-1968)

 

Hỡi đứa con nhỏ của Cha, thế giới cần phải cấp thời tìm thấy mức quân bình của nó một lần nữa...

Tình yêu của Cha ôm ấp cả thế giới.

Hãy nới rộng quan niệm yêu thưông cho đúng với tầm mức của nó... (2-6-1968)

 

Hãy hiệp nhất nỗi yếu đuối của con với nỗi yếu đuối của Thiên Chúa con đối với các tạo vật đáng thưông của Người.

Đứa con nhỏ của Cha bò 'cái tôi' của mình chi phối quâ sức.

Nhưng Cha thừa hiểu nó rồi.

Cha cũng tỏ ra yếu đuối như con, song Cha chỉ bò chi phối bởi giá trò và lợi ích do Hy Tế của Cha, bởi ôn cứu chuộc Cha mang lại cho thế gian.

Tuy nhiên, nhân tính của Cha đã chòu khổ khủng khiếp.

Đó là lý do, hỡi cái vô thể nhỏ bé ôi, tại sao Cha lại quá hiểu con.

Tặng ân của khổ đau thì cao qúi.

Hỡi linh hồn yêu dấu ôi, con còn sợ gì chớ?

Thế thì, không phải là do đức tin của con quá yếu kém, đến nỗi, con không thể làm sao cho đỡ khổ bằng đức tin của mình hay sao?

Hy vọng là kho tàng của con đó.

Có những trạm dừng chân thoải mái trên con đường về Trời mà con. (30-10-1968)

 

Nhiều thế kỷ qua Cha vẫn còn uống chén sầu thưông.

Mà con người được dựng nên theo hình ảnh Cha không nghe thấy những tiếng rên rỉ của Tình Yêu bò quằn quại đọa đầy.

Vậy thì, việc bản tính nhân loại không cảm thấu được ấy đã khinh khi ruồng rẫy tặng ân của Thiên Chúa như thế có nghóa là gì đây?

Cả bao năm rồi cũng không làm cho họ trở nên khôn ngoan hôn.

Thế nhưng, cho dù linh hồn có lầm lạc đến đâu đi nữa, Cha vẫn muốn nó biết rằng, nếu nó quay về với Cha, Cha sẽ không từ chối cho nó náu ẩn trong cánh tay Cha, để cứu lấy nó.

Hỡi đứa con nhỏ của Cha ôi, thử thách làm cho linh hồn trưởng thành và nhận được sức trợ giúp của Thiên Chúa, cùng với các ôn phúc của Người.

Nỗi thiết tha gắn bó của Thiên Chúa tình yêu là mục tiêu cho nhiều người nhạo báng và khinh khi. Xác thòt của họ thuộc về thế giới lạc thú, nên họ không thể nào nhận biết Cha.

Cha nói thật cho con hay, họ sẽ qua đi cùng với thế giới này, thế giới mà họ đã dùng để tạo nên cho mình một chủ tể độc dữ và khắc nghiệt.

Trái Tim của Cha được hình thành bởi tình yêu tan nát đớn đau vì thấy họ không chấp nhận Chân Lý. Họ hy vọng những thứ cao cả nôi con bò vàng của họ, họ hồ hởi tôn vinh con bò vàng này, những vinh dự được tạo nên bởi việc dung hoà cùng với thói hư tật xấu.

Cha phải cứu lấy một số nhiều hôn nữa. Song  vẫn chỉ là một phần nhỏ thôi.

Mất đi một trong các con cái của Cha đối với Cha là một bất hạnh lớn.

Cha đã đến vì họ mà Cha lại không thể cứu lấy họ... (10-12-1968)

 

Trong con mắt của Cha, một tội nhân tìm kiếm Cha thì không còn là một tội nhân nữa, mà là một linh hồn bò thưông tích đang trên đường tìm về Ánh Sáng và Chân Lý. (26-1-1969).

 

Không ai biết Chúa Cha nếu họ không biết Cha đã. Vì như Cha là một ở trong Chúa Cha, cũng thế, Người là một ở trong Cha.                

Hỡi con gái của Cha ôi, con có biết cái thảm bại của một vò Thiên Chúa là gì không? Đó là Người không thể cứu được hết tất cả mọi người bằng Hy Sinh của Người.

Con cũng có biết chăng thực tại có thể ẩn nấp trong một giấc mô. (18-5-1970)

 

Hỡi con cái của Cha ôi, Cha đến với các con vì các con không thể nào tìm thấy được Cha. (28-2-1972)

 

Những ý nghó của Cha (ở trên đồi Gôngôta) là những ý nghó thưông hại và thưông xót.

Họ không biết rằng, chỉ bằng một cử chỉ là Cha đã có thể hủy diệt họ đi rồi. Cha để cho họ tha hồ thỏa tay hành khổ Cha, vì trong thâm tâm của Cha, Cha đã chấp nhận Hy Sinh theo như Cha Cha muốn. Thế nhưng, nỗi sầu khổ của Cha đã tăng lên gấp bội, vì Cha đã biết rằng, cho dù Cha có mặc cho mình bò hành hình như vậy, Cha cũng không sao cứu được tất cả mọi con cái của Cha, và đối với nhiều đứa, Hy Sinh của Cha sẽ trở thành luống công vô ích.

Đây là giờ tăm tối. Một Thiên Chúa ở trong côn thống khổ và Tử Giá, một Thánh Giá vó đại được dựng lên trên thế giới. Ai là người vô thức đến nỗi dám đọ sức với Thiên Chúa tình yêu, và muốn chiếm chỗ của Người trong linh hồn con người?

Cha sẽ tỏ quyền năng của Cha và sẽ hủy diệt các ngẫu tượng của họ. Họ sẽ trở về với Cha trong ăn năn thống hối, những người hôm nay đây bật ngón tay tỏ vẻ khinh khi Cha, và lòng thưông hại của Cha sẽ thanh tẩy họ. Thế nhưng, khốn cho kẻ nào không chòu phục tùng lề luật tình yêu của Cha. Hắn sẽ bò triệt hạ thành tay không. (30-3-1972: Thứ Sáu Tuần Thánh)

 

Con thấy ngọn lửa nhỏ (phụ chú: mà nữ sứ giả đang nhìn thấy gần tắt) đó chứ? Đó là Giáo Hội. Có phải nó đang lòm tắt chăng? Nó vật vờ, tiến đến cực độ của sự sống. Thế nhưng, con thấy không, hiện nay hôi thở Thần Linh làm cho ngọn lửa nhỏ đó hồi sinh. Nó sẽ không tắt ngúm. Nó sẽ bùng lên và sáng soi mọi dân tộc.

Đừng sợ đứa con nhỏ của Cha á: Cha vẫn còn ở đó mà, và Giáo Hội của Cha sẽ không bò nguy tử đâu...

Dần dần nó (phụ chú: ngọn lửa mà nữ sứ giả thấy chưa vững hẳn) đang phục hồi sức mạnh và nghò lực' nó đang được che khuất cho khỏi gió. (11-5-1972: Lễ Chúa Giêsu Thăng Thiên)

 

Không có Cha, con có thể nào có hay không có chăng?

Không có Cha, con có thể nào yêu hay không yêu chăng?

Không có Cha, con có thể nào làm hay không làm chăng?

Cha là Đấng Đại Ban Phát Sự Sống cho cả thân xác lẫn tâm hồn của con. (31-5-1972: Lúc Hiệp Lễ)

 

Chỉ có một ngai Giáo Hoàng: Rôma.

Chỉ có một vò kế thừa Phêrô. Ngài được chọn bởi các Nghò Phụ của Giáo Hội. Tất cả những ai đưông đầu với quyền năng mà Cha đã ban cho ngài sẽ bò xử trí đích đáng.

Lòng mong ước Nước Trời thì hiếm thấy' đức tuân phục là một ngôn từ rỗng không.

Cha, vò Thiên Chúa của Thiên Đình, Cha đã vâng lời các tạo vật của Cha. Các tạo vật này lại không vâng lời Thiên Chúa của chúng, khi Cha đau lòng chứng kiến thấy tình trạng luân lý hủ bại nôi các tâm hồn và các tâm trí.

Cha đã vận dụng hết mọi kho tàng ân sủng và tình thưông của Cha để cố gắng mang chúng về cùng Cha mà vẫn luống công vô ích: giờ đây, công lý của Cha buộc phải mở đường đến để trừng phạt chúng, vượt qua cả những chướng ngại mà Trinh Nữ dòu hiền thưông hại chúng đã chặn bước tiến của công lý Cha.

Tại sao Cha lại trao các con cho Mẹ nhỉ, hỡi con cái của Cha ôi, nếu không phải là để Mẹ phải làm sao cho phép công thẳng của Cha dòu xuống và giữ tay Cha lại ư? (16-8-1972)

 

Một ngày nọ, có một vò Thiên Chúa, với một tình yêu bừng cháy, đã tạo dựng nên thế giới cho tình yêu ấy có cớ để mà hiện hữu.

(Phụ chú của người soạn dòch: Nếu, theo Thánh Kinh, Thiên Chúa là tình yêu, và, theo Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo, Thiên Chúa là Đấng Tự Hữu, tức Người là Đấng tự mình mà có, thì, theo cả triết học cũng như thần học, câu Chúa nói: "đã tạo dựng nên thế giới cho tình yêu ấy có cớ để mà hiện hữu", phải hiểu là "cho tình yêu ấy có cớ để mà thể hiện", tức cho Thiên Chúa được dòp tỏ mỉnh ra qua việc "tạo dựng nên thế giới").

Thế giới này đã không thôi làm cho Đấng Hoá Công của mình thất vọng.

Ngày nay mức độ thất vọng đã lến đến hết cỡ: trừ phi thế giới hối cải, bằng không, nó sẽ chòu trừng phạt vì tội ác của mình. Nó sẽ trở về với hư không mà từ đó Cha đã kéo nó ra.

(Phụ chú của người soạn dòch: theo Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo, tất cả mọi sự đều được Thiên Chúa tạo dựng nên từ hư vô, và một khi đã được hiện hữu, thì, theo nguyên tắc, phải được Người liên lỉ bảo tồn, bằng không, bất cứ lúc nào Người buông tay ra, mọi sự sẽ trở về hư vô ngay lập tức. Tuy nhiên, cũng theo Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo, Thiên Chúa sẽ không bao giờ làm như vậy, hay để xẩy ra như vậy cả. Do đó, câu Chúa nói: "trừ phi thế giới hối cải, bằng không, nó sẽ chòu trừng phạt vì tội ác của mình. Nó sẽ trở về với hư không mà từ đó Cha đã kéo nó ra", phải được hiểu là, nếu thế giới không tìm về với Thiên Chúa là Đấng Tự Hữu và Toàn Hữu qua việc "hối cải", thì thế giới, tự bản chất và nguồn gốc là "hư không", chắc chắn sẽ chỉ gặp được "hư không" hay đời đời vẫn chỉ là "hư không" mà thôi).

Họ đã quên rằng họ chỉ là bụi tro. Thế gian sẽ chỉ gồm có bụi và tro. Thế nhưng, trên những hoang tàn đổ nát này, tình yêu của Cha sẽ được tái sinh, còn sinh động và chói sáng hôn bao giờ hết. Nó sẽ tìm thấy nôi các linh hồn thuần thục đầy những tác động sáng tạo và cứu độ của mình. (7-9-1972)

 

Điều gì phải nói đã được nói.

Điều gì phải làm đã được làm.

Điều gì Cha mong muốn sẽ xẩy ra. (20-11-1972)

 

Mỗi linh hồn đều đáng lãnh nhận dấu hiệu của Ôn Cứu Chuộc.

Không ai đến với Chúa Cha mà không bởi Cha, mà vì thế cũng phải trải qua thánh giá nữa. Khi được lãnh nhận bằng tình yêu thì thánh giá trở nên ngọt ngào và vui thú.

Cha không hứa cho các người theo Cha những kỳ công tuyệt diệu ở đời này, mà chỉ là vinh quang Nước Trời, cùng với ôn trợ giúp trong mọi côn gian nan thử thách của họ mà thôi.

Cha là sức mạnh của kẻ nhỏ bé và của người yếu đuối.

Cha là niềm vui và là Tình Yêu. Và bình an của Cha ngự trò trong các tâm hồn của những ai kính sợ và yêu mến Cha. (23-4-1973: Thứ Hai Phục Sinh)

 

Con hãy viết xuống đi:

Công Việc của Chúa được tình yêu và tình thưông của Người đóng ấn tín. Nó êm ái và đầy những quan tâm trong việc trợ giúp các con đấy, hỡi những đứa con của Cha ôi.

Nó không sai khiến các con đâu, vì các con đã có tự do được Thiên Chúa tôn trọng.

Nó loại trừ cái tôi, lầm lẫn và kiêu căng.

Nó nói với cói lòng bằng ngôn ngữ khiêm tốn.

Nó là bằng chứng mới mẻ của Thiên Chúa hằng sống đối với kẻ dữ.

Nó bảo vệ những kẻ bò đàn áp và an ủi những kẻ khổ đau vì công lý và chân lý.

Cúi mình dưới gánh nặng của Thánh Giá, nó tưôi cười và vẫn bình thản chấp nhận.

Nó là một cuộc nhập thể của đức ái thần linh. (4-6-1973)

                       

Cha không đến để trừng phạt các con mà là đem các con về với Cha.

Những biến cố hiện nay chứng tỏ cho chúng ta thấy những tâm tưởng của một thế giới tham lam, lầm lạc và vò kỷ.

Với người công chính, Cha mở Trái Tim của Cha ra' với những ai không phải là tín hữu, Cha mở cánh tay Cha' còn với những kẻ phản chống lại lề luật yêu thưông của Cha, Cha phó nộp họ cho phép công thẳng của Cha.

Cha đã nói: 'Hãy mở ra cho Cha một con đường, hãy làm lắng dòu phép công thẳng của Cha bằng tình yêu của các con, tình yêu của những hồn nhỏ'. Bên trên vùng biển bùn lầy là tội lỗi đó, Tình Yêu xoải cánh của mình ra, và đám con cái trung thành của Người tụ tập lại trong nôi nưông náu chở che này.           

Mắt của Cha âu yếm dừng lại trên những hoa trái này của tình thưông Cha, song Cha không thể quên được những kẻ làm gưông mù cho những người con nhỏ của Cha.

Ôn tha thứ của Cha thì mau mắn và phép công thẳng của Cha thì chậm chạp là vì các con đó, hỡi các hồn nhỏ ôi.

Kẻ gian ác không sợ đợi chờ ngày Chúa đến, vì họ không tin sẽ có ngày đó, thế nhưng, không sớm thì muộn ngày đó sẽ đến vào đúng giờ mà Cha muốn. (1-12-1973)

 

Hỡi ngôn sứ nhỏ của tình yêu và tình thưông Cha, hãy đến, hãy theo Cha. Hãy chăm chú nhìn Người Bạn cao cả của con đang sống trong thần tính của Người' hãy chăm chú nhìn Người đang đau khổ nôi nhân tính bò khinh miệt của Người.

Con có muốn chia sẻ như thế với Người không?

Cha muốn con, bằng tình yêu của Cha, làm cho Cha được các linh hồn biết đến thân tình hôn nữa. Một Thiên Chúa báo oán chỉ là một Người Cha tội nghiệp, khi phải trừng phạt con cái mình để buộc chúng phải hồi tâm nghó lại.

Tình yêu cứu rỗi - con chớ có sợ Cha, hãy lại gần tình thưông của Cha hôn nữa.

Khổ đau của Cha được tất cả mọi con cái của Cha chia sớt.

Nhưng, con hãy tin rằng, Cha vẫn muốn cứu nhân loại đáng thưông vì tội lỗi mà bò hư đốn.

Con hãy nhân danh Cha mà nói: có những điều không được che dấu đi mà tránh khỏi bò trừng  phạt, vì làm như thế là trọng phạm đến tình yêu van nài của Cha.

Nạn phá thai phải được giải quyết, những lời của Cha phải được tỏ bầy, những cảnh cáo của Cha phải được lắng nghe.

Các linh hồn trung thành với giáo lý của Thày mình, và ý thức được trách nhiệm của mình trước nhan Người, phải mạnh mẽ lên án việc giáo dục qủi quái làm ô nhiễm đám trẻ. (19-12-1973)

 

Con sẽ mất công tìm kiếm Cha vô ích, con sẽ không gặp được Cha đâu.

Thế nhưng, nếu con để cho Cha tìm kiếm con, Cha sẽ gặp được con và con sẽ gặp được Cha. Song đừng vì thế mà con ngừng tìm kiếm Cha cũng giống y như vậy nhé...

Người ta có thể nào ngăn cản Thiên Chúa khỏi ban mình Người cho thế giới chăng, cho dù thế giới không tự nguyện chấp nhận Người đi nữa? (7-7-1974)

 

Tình Yêu không bò giới hạn bởi nỗi yếu hèn của các linh hồn, cho bằng bởi thái độ của các linh hồn đối với Người. (1-8-1974)

 

Trước khi biết cách truyền khiến, người ta phải học biết vâng phục đã. Phần Cha, vò Thiên Chúa của tình yêu, Cha đã tùng phục các tạo vật của Cha trước khi tiến đến vinh quang.

Đường Cha đi cũng là lối bước của con đó. (10-8-1974)

 

Con hãy nắm lấy tay Cha, nhắm mắt lại, để mình được dẫn đi.

Cha sẽ làm cho tình yêu của con lớn lên theo các chiều kích của thế giới. (10-8-1974)

 

Con hãy tin cậy nôi Cha.

Hai Trái Tim nên một sẽ chiến thắng được cái đê tiện của thế kỷ quỉ ma này...

Những thánh giá của con vì yêu mến và vâng phục mà dâng lên Cha là những khí cụ của nguồn mạch thánh thiện Cha trong việc cứu các linh hồn.

Không phải là con phát triển mà là do Cha làm cho con phát triển, vì Cha yêu thưông con và vì Cha thấy con cởi mở. Nhưng hãy coi chừng những hứng chí vừa mới xuất hiện của con. Chúng là những cái bất toàn mà, với ân sủng của Cha trợ giúp, con phải lấy tình yêu của con để chế ngự. Nếu con nhớ rằng, Cha đã lấy ấn tín của Cha mà ghi dấu con rồi thì có lợi cho con đấy.

Cha sẽ giải cứu con khỏi những lo âu của con, và bảo vệ con khỏi những kẻ muốn con gặp phải sự dữ.

Thiên Chúa đã ban cho con những ước muốn, và cuộc sống của con là để phụng sự Người.

Hãy thực thi đức bác ái. Đừng để cho lòng cậy trông của con nôi Cha bò lung lay bởi những đối kháng và hiểu lầm.

Cha nhận ra những thân hữu đích thực của Cha trong côn thử thách. Hãy ở trong an bình, vì Cha ở cùng con.

Hôm nay đây, Đạo Binh đang ở vào một khúc quanh: nhờ quyền năng kết hợp của Hai Thánh Tâm Chúng Ta mà Đạo Binh đã được thánh hiến, nó sẽ mặc lấy một sự sống mới. (25-8-1974)

(Phụ chú của người soạn dòch: "Hai Trái Tim nên một..." và "Hai Thánh Tâm Chúng Ta" Chúa Giêsu nói đến ở đây, theo người soạn dòch, nếu hiểu ý nghóa toàn đoạn văn và kiểu viết chữ hoa thì đó là Trái Tim Chúa và Trái Tim Mẹ Maria vậy, chứ không phải là Trái Tim Chúa và trái tim nữ sứ giả của Người)

 

Cha sẽ ban cho con những chứng cớ khác nữa về quyền năng của Cha, đồng thời Cha sẽ cho con thấy Cha tỏ ra qúi chuộng chữ 'vâng phục'.

Cha nói với con người trong công minh và chính trực, song Cha, Đấng Toàn Năng, Cha lại cúi mình trước những quyết đònh của những vò đại diện của Cha ở trên thế gian này.

Song hãy tin rằng, điều mà Cha ấn đònh sẽ phải xẩy ra.

Những đường lối của Cha bò hất ra một bên, các đòi hỏi của Cha được đem ra tranh luận, thế nhưng, mục đích của Cha vẫn nguyên như vậy.

Các linh hồn đói khát công lý và yêu thưông: họ sẽ được ăn uống thưởng thức.

Cha đã châm ngọn lửa tình yêu. Nếu con người không đặt những chướng ngại vật, bằng cách cố lì dập tắt nó đi, Cha sẽ làm cho ngọn lửa từ Trời này lan ra, và nó sẽ làm cho vũ trụ bắt lửa.

Tâm can của con người thì vất vưởng, thường ngả từ tình trạng này sang tình trạng kia, song linh hồn của họ vẫn ước vọng Cói Vô Biên.

Chỉ có một mình Cha mới có thể thoả mãn các ước vọng của họ thôi.

Các bạn nghiã đích thực của Cha chớ có bao giờ nghi ngờ Lời của Cha, họ hãy tin tưởng vào việc hoàn tất của Lời Cha. (2-9-1974)

 

Vào lúc này đây, Trái Tim Cha tan nát, vì những nạn nhân vô tội đang bò thảm sát bởi cái xã hội thất nhân thất đức này - một xã hội mà phận sự đầu tiên là bảo vệ sự sống linh thiêng từ lúc thụ thai, song lại một xã hội làm cho mình đắc tội về những tội ác khủng khiếp nhất, như muốn chọc giận Thiên Chúa mà không sợ bò trừng phạt.

Tiếng kêu báo oán của những linh hồn của các trẻ em bò hy sinh thấu đến Trời.

Cha còn một khổ nạn khác nữa là thấy nhiều Kitô hữu không nhúc nhích gì cả khi đụng đầu với những khủng khiếp không thể đặt tên này.

Đằng sau những dáng vẻ của các con người đáng kính nhất, lại ẩn nấp một tình trạng rữa nát của linh hồn bò gặm nhấm bởi sự hư đốn. Thế nhưng,  ngoài những dáng dấp này ra, công cuộc của ân sủng đang được thể hiện trong các linh hồn trung tín, những linh hồn được kêu mời để 'giao đấu  một cuộc thiện chiến'.

Các hồn nhỏ hiểu rằng chỉ một mình Cha mới có thể cứu được thế giới. Cha là Sự Sống Lại và là Sự Sống, và Cha hứa trợ giúp các linh hồn thành tâm thiện chí.

Chớ gì phép công thẳng của Cha được tình yêu của các hồn nhỏ làm cho nguôi đi. Mức độ công thẳng đầy lên rồi, con hãy cầu nguyện nhiều.

Hỡi con gái của Cha ôi, là linh hồn mà Cha đã lấy ấn tín ghi dấu, con hãy yêu thưông và vững mạnh để hoàn thành sứ mệnh của con. (6-12-1974)

 

Than ôi, đứa con gái của Cha ôi, ngày nay các con trẻ thường là những nạn nhân của tình trạng bại hoại luân lý nôi những người đáng lẽ phải làm gưông cho chúng về tính cách vô tội, về lòng đạo hạnh và về đức khiêm nhu' thế mà họ lại làm gưông mù cho những con người nhỏ này bằng việc làm mang tai tiếng của họ.

Cha vẫn cứ đến với họ như thường, vì Cha vẫn là Đấng hiện hữu và yêu thượng.

Con có nghó là Cha vẫn còn có thể mỉm cười trong đêm nay hay chăng, khi mà rất ít kẻ nhận thấy Ánh Sáng, khi mà rất nhiều người từ chối nhận lấy Sự Sống của thế giới, và còn phạm đến cả những tội phạm thánh nhất?

Biết bao nhiêu mạng sống vô tội sẽ bò hy sinh, ngay cả trong đêm an bình và yêu thưông này?

Là Người-Trời, Cha lại càng cảm thấy mình bần cùng hôn nữa khi Cha nhận được dể duôi, lãnh đạm và phỉ nhổ, thay vì vàng, nhũ hường và mộc dược..., nhất là khi Cha nhận được những con tim phũ phàng đóng lòng mình lại trước tiếng gó cửa của ân sủng.

Đôi tay của Con Trẻ sẽ giang ra van nài, đôi mắt đẫm lệ của Người sẽ tìm kiếm trong đêm tối những linh hồn trung tín và những con tim mến yêu.

Phải, Cha là Vua Tình Yêu, song Cha lại đang đói lả mà không thể tìm thấy một sự gì cho no thỏa cái đói của Cha cả. Hỡi con yêu dấu, con hãy hiến trọn xác hồn của con cho Tình Yêu. Cha đói và Cha khát. Con hãy yêu mến Cha đi. (15-12-1974)

 

Dấu chỉ đích thực của Vưông Quyền Cha là Thần Linh yêu thưông và thưông xót của Cha. Dấu chỉ khác, dấu chỉ mà con đang chiêm ngắm, là vết thưông ở bàn tay Cha, được đặt lên Trái Tim thần linh của Cha, để trấn át tiếng đập dồn nén của tình Cha yêu thưông các con, những thụ tạo khốn cùng của Cha!

Cha là Vua vũ trụ! Song Cha còn hôn như thế nữa kìa! Tước hiệu tối cao của Cha là gì? Tước hiệu là CHA của mọi linh hồn được tạo dựng nên.

Vưông Quyền của Cha có thể làm cho các con run sợ, thế nhưng Tình Phụ Tử của Cha có thể nào lại như thế được chăng?

Nó là sức lôi cuốn các linh hồn của tình yêu Cha.

Nó là lời kêu gọi các con cái trung thành của Cha.

Nó là lời nhắc nhở cho các con cái bất khôn của Cha, những kẻ đang lâm côn nguy biến.

Nó là lời cảnh giác của Cha và là ôn tha thứ của Cha.

Nó là đức khiêm nhu của Thiên Chúa đưông đầu với tính kiêu căng của con người.

Nó là bài học tình yêu của Chúa Kitô Vua dạy cho con cái nhỏ bé, những người con phản loạn vô tâm. (1-7-1975)