Giáo Hoàng Thương Xót

  • Đức Thánh Cha Phanxicô - Giáo Hoàng Thương Xót 2017
  • ĐTC Phanxicô: Tông Thư Lòng Thương Xót và Nỗi Khốn Khổ 11/2016
  • Giáo Lý về Lòng Thương Xót trong Năm Thánh Tình Thương 2016
  • ĐTC Phanxicô - Suy Niệm Thánh Giá Thứ Sáu Tuần Thánh 25/3/2016
  • ĐTC Phanxicô - Chủ Sự Cử Hành Việc Thống Hối 4/3/2016
  • ĐTC Phanxicô với Khóa Học về Tòa Trong Thứ Sáu 4/3/2016
  • ĐTC Phanxicô: Tác Phẩm "Tên của Thiên Chúa là Tình Thương" 12/1//2016
  • ĐTC Phanxicô: Năm Thánh Tình Thương - Tại sao? 9/12/2015
  • ĐTC Phanxicô Khai Mở Năm Thánh Tình Thương - Lễ Mẹ Vô Nhiễm 8/12/2015
  • ĐTC Phanxicô - Dạo Khúc Ngưỡng Cửa Năm Thánh Tình Thương
  • ĐTC Phanxicô: Hai bài giảng về Lễ Lòng Thương Xót Chúa 11-12/4/2015
  • ĐTC Phanxicô - Huấn Từ BT Hòa Giải và loan báo Năm Thánh 14/3/2015
  • ĐTC Phanxicô - Vị Giáo Hoàng của LTXC và cho LTXC - 2015
  • "Chúng ta đang sống trong thời điểm của tình thương 6/3/2014
  • ĐTC Phanxicô Vị Giáo Hoàng của Lòng Thương Xót Chúa - 2014
  • ĐTC Phanxicô Vị Giáo Hoàng của Lòng Thương Xót Chúa - 2013
  • Một Vị Thiên Chúa Thương Xót để được Xót Thương?
  • Khủng bố giáo dân - tấn công giáo hoàng
  • Nếu Giáo Hội cần phải đổi thay thì...
  • Ly dị tái hôn rước lễ
  • Chống khủng bố Đức Thánh Cha Phanxicô
  • Một Vị Thiên Chúa Biến Dạng Dị Hình
  •  

     

    Đức Thánh Cha Phanxicô 

    Vị Giáo Hoàng của Lòng Thương Xót Chúa

    và cho Lòng Thương Xót Chúa

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, tổng hợp và tuyển dịch

     theo Vatican Information Service

     

    (bài này sẽ đưc liên tục cập nhật trong suốt giáo triều của ngài,

    từ mới tới cũ, tức mới trên cũ dưới:

    những chỗ mầu xanh liên quan đến ý nghĩa đặc biệt;

    những chỗ mầu đỏ liên quan đến Lòng Thương Xót Chúa;

     những chỗ mầu tím liên quan đến việc chúng ta thực hành)

     

     

    Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật Lễ Thánh Gia 29/12/2013

     

    Chúa Giêsu muốn thuôc về một gia đình trải qua những khốn khó này, để không ai cảm thấy mình bị loại trừ khỏi việc hiện diện yêu thương của Thiên Chúa. Việc thoát thân sang Ai Cập trước những đe dọa của Hêrôđê cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa hiện diện ở những lúc con người gặp hiểm nguy, con người chịu khổ đau, con người trốn chạy, con người cảm thấy bị loại trừ và bỏ rơi; thế nhưng Thiên Chúa cũng ở cả lúc con người mộng mơ, con người hy vọng được tự do nơi quê cha đất tổ của mình, con người sự định và quyết định về đời sống và phẩm vị của họ cũng như của gia đình họ.

     

    Sứ Điệp Mùa Chay 2014 - 26/12/2013

    Anh chị em thân mến, chớ gì Mùa Chay này thấy được toàn thể Giáo Hội sẵn sàng làm chứng trước tất cả những ai sống trong tình trạng thiếu thốn cơ cực về thể lý, luân lý và thiêng liêng sứ điệp Phúc Âm về tình yêu nhân hậu của Thiên Chúa là Cha của chúng ta, Đấng sẵn sàng ôm lấy hết mọi người trong Chúa Kitô. Chúng ta có thể làm điều này ở chỗ chúng ta noi gương bắt chước Chúa Kitô là Đấng đã trở nên nghèo hèn để làm cho chúng ta nên giầu có bằng sự nghèo hèn của Người. Mùa Chay là một thời gian thích hợp cho việc từ bỏ bản thân mình; chúng ta cần tự vấn là chúng ta có thể từ bỏ những gì để giúp đỡ và làm cho người khác trở nên giầu có nhờ cái nghèo của chúng ta. Chúng ta đừng quên rằng cái nghèo thực sự là những gì gây đớn đau: không có chuyện bỏ mình thực mà lại thiếu chiều kích thống hối này. Tôi không tin vào một thứ đức bác ái không phải trả giá gì và không gây đau đớn chi.  

     

    Tông Huấn Niềm Vui Phúc Âm (24/11/2013)

    44- ... Tôi muốn nhắc nhở các vị linh mục rằng tòa giải tội không phải là một phòng tra tấn mà là một cuộc hội ngộ tình thương của Chúa, những gì thúc đẩy chúng ta cố gắng hết sức mình. Một bước tiến nhỏ nhoi, giữa những hạn hữu lớn lao của con người, có thể làm hài lòng Thiên Chúa hơn là một đời sống bề ngoài có vẻ đàng hoàng tử tế nhưng lại không phải đương đầu gì với những khó khăn cả thể trong ngày. Hết mọi người cần phải được chạm đến bởi những gì là an ủi và thu hút từ tình yêu cứu độ của Thiên Chúa, một tình yêu cứu độ nhiệm mầu hoạt động nơi từng người, vượt lên trên và vượt ra ngoài các lỗi lầm và thiếu sót của họ.

    114- ... Giáo Hội cần phải trở thành một nơi của tình thương được tự do trao tặng, là nơi hết mọi người đều cảm thấy được đón nhận, yêu thương, tha thứ và phấn khích để sống một đời sống tốt lành của Phúc Âm.

    197- Cõi lòng của Thiên Chúa dành một chỗ đặc biệt cho người nghèo, đến độ chính Ngài "đã trở nên nghèo" (2Cor 8:9). Toàn thể lịch sử công cuộc cứu chuộc của chúng ta được ghi dấu bằng sự hiện diện của người nghèo.

     

    Bài Giáo Lý về Đức Tin: Bài 22 (20/11/2013): Quyền năng tha tội

    Trước khi thực hiện cử chỉ thở hơi và thông ban Thần Linh, Chúa Giêsu đã tỏ ra cho thấy các thương tích của Người, nơi đôi tay của Người cũng như ở cạnh sườn của Người: các thương tích ấy là giá cứu độ của chúng ta. Thánh Linh mang đến cho chúng ta ơn tha thứ của Thiên Chúa 'ngang qua' các thương tích của Chúa Giêsu. Người muốn bảo tồn những thương tích này, thậm chí trong lúc Người đang ở trên Thiên Đàng lúc này đây và tỏ cho Cha Người các thương tích đã cứu độ chúng ta. Nhờ quyền năng của các thương tích này mà tội lỗi của chúng ta được thứ tha: đó là cách Chúa Giêsu đã ban sự sống của Người cho chúng ta được bình an, cho chúng ta được hân hoan, cho chúng ta được ân sủng, cho chúng ta được thứ tha tội lỗi. Thật là tuyệt vời nhìn vào Chúa Giêsu như thế!

     

    Chúng ta tiến đến yếu tố thứ hai, đó là Chúa Giêsu ban cho các Tông Đồ quyền năng thứ tha tội lỗi; hơi khó hiểu về vấn đề làm thế nào một con người lại có thể tha tội, nhưng Chúa Giêsu đã ban cho năng quyền này. Giáo Hội là nơi được trao cho năng quyền đóng mở, một là tha thứ hay là cầm buộc. Thiên Chúa tha thứ cho hết mọi người nơi tình thương tối hậu của Ngài, thế nhưng chính Ngài lại muốn rằng những ai thuộc về Chúa Kitô và thuộc về Giáo Hội của Người cần phải lãnh nhận ơn tha thứ qua các vị thừa tác viên của Cộng Đồng. Tình thương của Thiên Chúa vươn đến với tôi qua thừa tác vụ tông đồ, các lỗi lầm của tôi được thứ tha và niềm hân hoan được ban cho tôi. Như thế Chúa Giêsu cũng kêu gọi chúng ta hãy sống hòa giải theo chiều kích giáo hội, chiều kích cộng đồng. Điều này thật là tuyệt vời. Giáo Hội, một Giáo Hội là thánh đồng thời lại cần thống hối, đồng hành với cuộc hành trình hoán cải của chúng ta suốt cả cuộc đời. Giáo Hội không phải là chủ nhân ông của năng quyền đóng mở này, Giáo Hội không phải là sở hữu chủ, mà là phục vụ viên của thừa tác vụ tình thương và cảm thấy hân hoan mỗi lần Giáo Hội có thể cống hiến tặng ân thần linh ấy.

     

     

    Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 17/11/2013

     

    Chúa Giêsu hứa hẹn vinh thắng: "Nhờ kiên trung các con sẽ được cứu độ" (21:19). Hy vọng biết bao nơi những lời này! Chúng là lời mời gọi hy vọng và nhẫn nại, mời gọi biết làm sao để chờ đợi những thành quả cứu độ chắc chắn, khi tin tưởng vào ý nghĩa sâu xa của đời sống và lịch sử: các gian nan khốn khó là những gì thuộc về dự án bao rộng; Chúa, Vị Chúa của lịch sử làm cho hết mọi sự được nên trọn. Bất chấp tình trạng lộn xộn lệch lạc và những thảm họa làm lũng đoạn thế giới này, thì dự án của lòng nhân hậu và tình thương của Thiên Chúa sẽ thắng vượt! Và đó là niềm hy vọng của chúng ta, ở chỗ chúng ta hãy bước đi theo đường lối này, trên con đường ấy, theo dự án sẽ thắng vượt của Thiên Chúa. Đó là niềm hy vọng của chúng ta.

     

    Sau Kinh Truyền Tin: "Giờ đây tôi khuyến dụ anh chị em một thứ phương dược. Có người trong anh chị em ngẫm nghĩ rằng: 'Thì ra vị Giáo Hoàng này là một dược sĩ hay sao?' Nó là một thứ phương dược đặc biệt sẽ giúp cho anh chị em hưởng lợi từ Năm Đức Tin, một năm sắp chấm dứt. Nó là một phương thuốc bao gồm 59 xâu hạt; một 'phương thuốc thiêng liêng được gọi là Misericordina. Nó là một cái hộp có 59 xâu hạt được thắt giây. Cái hộp nhỏ này chứa đựng phương thuốc ấy, và sẽ được phân phối cho anh chị em từ một số tình nguyện viên khi anh chị em ra khỏi quảng trường này. Anh chị em hãy nhận lấy nó! Đó là một chuỗi Mân Côi để anh chị em có thể sử dụng mà lần 'Chuỗi Thương Xót', một thứ trợ giúp thiêng liêng cho linh hồn của anh chị em và truyền đạt tình yêu, lòng tha thứ và tình huynh đệ ở khắp mọi nơi. Đừng quên nhận lấy nó nhé, vì nó bổ ích cho chúng ta. Nó bổ ích cho tâm can, linh hồn, nói chung cho cuộc đời của chúng ta!"

     

     

    Bài Giảng Lễ sáng 7/11/2013

     

    Trước thái độ của một số thành phần Pharisiêu và luật sĩ về Chúa Giêsu rằng: "Con người này nguy hiểm, hắn ăn uống với các kẻ thu thuế và tội lỗi, hắn xúc phạm đến Thiên Chúa, hắn tục hóa thừa tác vụ của vị tiên tri ở chỗ chung chạ với đám người ấy", theo ĐTC Phanxicô, Chúa Giêsu đã nói rằng đó "là một thứ âm nhạc giả hình" và Người đã "đáp lại thứ giả hình này bằng một dụ ngôn".

     

    "Người đáp lại lời xì xèo này bằng một dụ ngôn vui vẻ. Những chữ 'vui vẻ' và 'hạnh phúc' xuất hiện ở đoạn phúc âm ngắn ngủi này 4 lần: 3 lần chữ vui vẻ và một lần chữ hạnh phúc. Người như thể nói với họ rằng: 'Phần quí vị, quí vị cảm thấy chướng tai gai mắt trước sự thể ấy nhưng Cha của tôi thì lại hân hoan'. Ý nghĩa sâu xa nhất của câu truyện này đó là niềm vui của Thiên Chúa, một vị Thiên Chúa không thích mất mát. Thiên Chúa không phải là một tay thích thua bại (a good loser), và đó là lý do tại sao để khỏi bị mất mát Ngài đã tự lên đường, Ngài ra đi, Ngài tìm kiếm. Ngài là một vị Thiên Chúa kiếm tìm: Ngài kiếm tìm tất cả những ai xa cách Ngài, như người mục tử tìm kiếm con chiên lạc vậy".

     

    "Ngài không thể chịu nổi cái mất mát một thứ gì của Ngài. Và đó là lời cầu nguyện của Chúa Giêsu vào Thứ Năm Tuần Thánh nữa: 'Lạy Cha, xin đừng để một ai hư mất trong số những ai Cha đã ban cho Con'. Ngài là một vị Thiên Chúa đi vòng vòng tìm kiếm chúng ta, và mang một yếu điểm dễ thương đối với những ai xa cách nhất, những ai lạc mất. Ngài đi tìm kiếm họ. Và Ngài tìm kiếm ra sao? Ngài tìm kiếm cho tới cùng, như người mục tử đi trong bóng tối, kiếm tìm, cho đến khi thấy được con chiên. Hay như người đàn bà, khi bị mất một đồng bạc cắc, đốt đèn lên lục soát căn nhà cẩn thận tìm kiếm. Đó là cách thức thiên Chúa tìm kiếm. 'Tôi sẽ không để mất người con này, nó là của tôi! Tôi không muốn mất nó'. Người Cha của chúng ta là như thế đó: Ngài luôn lên đường tìm kiếm chúng ta".

     

    "Khi Ngài tìm thấy con chiên mà đưa về đàn chiên thì không ai được nói rằng 'anh/chị là kẻ thất lạc' nhưng hết mọi người phải nói rằng 'anh/chị là một người trong chúng tôi', có thế mới hồi phục phẩm vị cho con chiên lạc. Không có vấn đề khác biệt ở đây, vì Thiên Chúa mang về cho đàn chiên hết mọi người Ngài tìm thấy. Và khi Ngài làm như vậy thì Ngài là một Vị Thiên Chúa hân hoan vui mừng vậy".

     

    "Niềm vui của Thiên Chúa không phải là cái chết của tội nhân mà là sự sống của tội nhân. Như thế thì xa vời biết mấy những kẻ xì xèo chống đối Chúa Giêsu, xa vời biết mấy với cõi lòng của Thiên Chúa! Họ không nhận biết Người. Họ nghĩ rằng là người đạo đức, người tốt lành nghĩa là phải có tư cách và đức độ đàng hoàng, mà thường là làm bộ đức độ có đúng không? Đó là cái giả hình của thành phần xì xèo ấy. Thế nhưng, niềm vui của Thiên Chúa là Cha thực sự là yêu thương. Ngài yêu thương chúng ta. 'Nhưng con chỉ là một tội nhân, con đã làm điều này, điều kia, điều nọ!' 'Dầu thế nào chăng nữa Cha vẫn yêu thương con, và Cha đi tìm kiếm con để mang con trở về'. Người Cha của chúng ta là như thế đó. Chúng ta hãy suy nghĩ về điều này". 

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch (với những chỗ in nghiêng và mầu được tự ý nhấn mạnh) theo

    http://www.zenit.org/en/articles/pope-god-has-a-loving-weakness-for-those-who-are-lost

     
     

    Người đàn ông biến diện trong lồng ngực giáo hoàng

    Ông Vincio Riva, 53 tuổi, bị chứng bệnh neurofibromatosis mẫu 1 (tức chứng bướu cơ sợi thần kinh), một triệu chứng hiếm có gây ra những cục bướu nhức nhối mọc lên khắp thân thể của ông, rõ nhất là trên dung nhan, khi được tờ nguyệt san Panorama phỏng vấn, cho biết ông đã nghẹn ngào không nói lên lời khi được gặp Đức Giáo Hoàng.

    Thật vậy, hôm Thứ Tư ngày 6/11/2013, sau buổi triều kiến chung hằng tuần của Đức Thánh Cha Phanxicô, tấm hình chụp ngài ôm lấy người đàn ông biến diện này đã được phổ biến nhanh chóng khắp thế giới.

    Ông đến Quảng Trường Thánh Phêrô và tham dự buổi triều kiến chung của ĐTC lần đầu tiên trong đời, sau cuộc hành hương hằng năm ở Lộ Đức với nhóm Unitalsi Công Giáo Ý. Ông cho biết việc gặp gỡ Đức Thánh Cha Phanxicô "như ở trên Thiên Đàng vậy" và cuộc gặp gỡ này là khởi điểm mới của cuộc đời ông. Người đàn ông bất hạnh nhưng có phước này bày tỏ cảm nhận của mình khi được chính vị giáo hoàng ôm lấy như sau:

    "Đôi tay của ngài hết sức mềm dịu. Và nụ cười của ngài rất ư là tươi nở. Thế nhưng cái đánh động tôi nhất đó là việc ngài không lưỡng lự về việc có nên ôm lấy tôi hay chăng. Tôi không gây lây nhiễm, nhưng ngài đâu có biết như thế. Ngài chỉ biết làm điều ấy thôi: ngài đã ve vuốt cả khuôn mặt của tôi và khi ngài làm thế thì tôi chỉ cảm thấy rằng mình được yêu thương. Trước hết ngài đã hôn lấy bàn tay của tôi, trong khi bàn tay kia của ngài mơn trớn đầu tôi và các vết thương của tôi. Sau đó ngài kéo tôi vào mà ôm chặt lấy tôi, hôn lên gương mặt của tôi. Đầu của tôi dựa vào ngực của ngài, hai cánh tay của ngài ôm choàng lấy tôi. Điều này kéo dài hơn một phút, nhưng đối với tôi nó dường như là vô tận".

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, phóng dịch theo http://www.zenit.org/en/articles/severely-disfigured-man-embraced-by-pope-gives-interview

     

    Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 3/11/2013 của ĐTC Phanxicô về Chuyện Giakêu

    "Không có nghề nghiệp nào hay thân phận xã hội nào, không có bất cứ loại tội lỗi nào hay tội ác nào có thể xóa bỏ ký ức hay tâm can của Thiên Chúa, thậm chí chỉ một người trong con cái của Ngài. 'Thiên Chúa nhớ', bao giờ cũng thế, Ngài không quên bất cứ ai được Ngài tạo dựng nên. Ngài là người Cha, bao giờ cũng quan tâm và yêu thương chờ đợi việc nẩy sinh ước muốn trở về nơi lòng của con cái của Ngài. Và một khi Ngài thấy được ước muốn đó, cho dù nó chỉ mới chớm phát, thường hầu như thể mới ở trong tiềm thức, thì Ngài liền vội vàng đến bên người con của Ngài, và bằng tấm lòng tha thứ của mình, Ngài soi dẫn cho người con này thấy được bước đường hoán cải mà trở về với đàn chiên. 

     
    (Biệt chú của người dịch: cảm nhận và xác tín của ĐTC Phanxicô liên quan đến thái độ của Thiên Chúa chỉ mong thấy đước ước muốn hoán cải nơi con người như thế chẳng những phản ảnh thái độ của người cha nhân hậu khi vừa thấy bóng dáng đứa con hoang đàng của mình đang trên đường trở về, chưa kịp thấy cha của nó, thì chạy ngay đến, trong khi nó chưa kịp lên tiếng, ôm chầm lấy nó mà hôn lấy hôn để - Luca 15:20, mà còn đúng như lời của Chúa Giêsu trong Thông Điệp Tình Yêu Nhân Hậu gửi Các Hồn Nhỏ ngày 26/1/1969: 'Trong con mắt của Cha, một tội nhân tìm kiếm Cha thì không còn là một tội nhân nữa, mà là một linh hồn bị thương đang trên đường tìm về Ánh Sáng và Chân Lý'”)
     
    "Nếu anh chị em cảm thấy lương tâm nặng nề, nếu anh chị em cảm thấy hổ thẹn về nhiều điều anh chị em đã làm, anh chị em hãy dừng lại một chút; đừng sợ. Anh chị em hãy nghĩ rằng có ai đó đang đợi chờ anh chị em, vì Ngài không bao giờ bỏ quên anh chị em đâu; và người nào đó ấy là Cha của anh chị em, vị Thiên Chúa đang chờ đợi anh chị em! Như Giakêu đã làm, anh chị em hãy trèo lên, trèo lên cây của niềm mong ước được thứ tha, và tôi bảo đảm với anh chị em rằng anh chị em sẽ không bị bẽ bàng đâu. Chúa Giêsu là Đấng xót thương và không bao giờ thôi tha thứ. Anh chị em hãy nhớ kỹ điều ấy nhé; Chúa Giêsu là thế đó... Trong thâm cung của cõi lòng chúng ta, chúng ta hãy lắng nghe tiếng của Người đang nói với chúng ta rằng: 'Hôm nay Tôi đến nhà của anh chị em', tức là đến với tấm lòng của anh chị em, đến với đời sống của anh chị em. Vậy chúng ta hãy hân hoan nghênh đón Người: Người là Đấng có thể thay đổi chúng ta, Người có thể biến đổi tấm lòng chai đá của chúng ta thành những con tim da thịt, Người có thể giải thoát chúng ta khỏi lòng vị kỷ và làm cho đời sống của chúng ta thành một tặng ân tình yêu thương".
     
    (Biệt chú của người dịch: cảm nhận và xác tín của ĐTC Phanxicô liên quan đến thái độ của Thiên Chúa không bao giờ bỏ quên con cái và luôn chờ đợi con cái của mình, chẳng những rất đúng với một Chúa Giêsu ngồi bên bờ Giếng Giacóp chờ đợi người phụ nữ Samaritanô tội lỗi đã từng sống với 6 người đàn ông không phải là chồng của chị - Gioan 4:6-7, 16-18, mà còn đúng như lời của Chúa Giêsu trong Thông Điệp Tình Yêu Nhân Hậu gửi Các Hồn Nhỏ ngày 18/11/1967: “Thời giờ con sống trong những khoái lạc hão huyền là thời giờ Cha đợi chờ con”)
     

     

    Bài Giảng Lễ sáng 14/10/2013 

     

    "Dấu lạ Jonah là dấu lạ Chúa Giêsu hứa hẹn về ơn tha thứ của Người nhờ cuộc tử nạn và Phục Sinh của Người: đó là tình thương của Người, 'Ta muốn tình thương chứ không phải hy tế. 'Dấu lạ Jonah' thực sự này là việc hoàn toàn tin tưởng vào ơn cứu độ của mình nơi máu của Chúa Kitô. Có nhiều Kitô hữu tin rằng họ được cứu độ chỉ nhờ ở các việc làm của họ, đó không phải là những gì mang lại ơn cứu độ. Các việc lành là thành quả, là việc đáp ứng tình yêu nhân hậu là tình yêu cứu độ chúng ta".

     

     

    Bài Giáo Lý 15 cho/trong Năm Đức Tin Thứ Tư 2/10/2013

     

     

     

    Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 15/9/2013 của ĐTC Phanxicô về 3 du ngôn LTXC

    "Tất cả 3 dụ ngôn này đều nói về niềm vui của Thiên Chúa. Thiên Chúa là Đấng hân hoan vui vẻ! Niềm vui của Thiên Chúa là niềm vui của sự thứ tha... Nó là niềm vui của vị mục tử tìm thấy con chiên lạc của mình; niềm vui của người đàn bà tìm thấy đồng bạc cắc thất lạc của mình; niềm vui của người cha đón nhận đứa con hoang của mình trở về... Tất cả Phúc Âm là ở chỗ đó; Kitô giáo là thế! Tuy nhiên, đó không phải là một thứ đa cảm hay cảm xúc tốt lành vậy thôi; ... trái lại, tình thương là một năng lực thực sự có thể cứu con người và thế giới khỏi chứng 'ung thư' tội lỗi, khỏi tình trạng phiền muộn về luân lý và tâm linh. Chỉ có tình yêu mới phủ đầy những khoảng cách, những vực thẳm tiêu cực do sự dữ tạo nên trong tâm can của chúng ta cũng như trong giòng lịch sử. Chỉ duy tình yêu mới có thể làm điều ấy, và đó là niềm vui của Thiên Chúa... Mỗi một người chúng ta là con chiên lạc ấy, là đồng bạc cắc thất lạc ấy; mỗi một người chúng ta là người con hoang đàng đã phung phí tự do của mình cho những thứ ngẫu tượng, những hình ảnh và những thứ hạnh phúc giả tạo, và đã bị mất đi tất cả mọi sự".

    "Thế nhưng Thiên Chúa không quên chúng ta, Cha của chúng ta không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Ngài là một người cha nhẫn nại, Ngài bao giờ cũng đợi chờ chúng ta! Ngài tôn trọng tự do của chúng ta, nhưng luôn tỏ ra trung thành. Khi chúng ta quay về với Ngài thì Ngài đón nhận chúng ta như con cái của Ngài, vào nhà của Ngài, vì Ngài không bao giờ thôi yêu thương chờ đợi chúng ta, cho dù chỉ trong giây lát. Và tâm can của Ngài hân hoan đối với hết mọi người con trở về. Nó là một cuộc mừng rỡ, vì nó là một niềm vui. Thiên Chúa hân hoan khi từng tội nhân trở về với Ngài và xin Ngài thứ tha".

    "Thật là nguy hiểm khi chúng ta cho rằng chúng ta đúng và vì thế phán xét kẻ khác. Chúng ta cũng phán đoán cả Thiên Chúa nữa, khi chúng ta nghĩ rằng Ngài phải trừng phạt tội nhân và lên án chết cho họ thay vì tha thứ họ. Tỏ ra như thế là chúng ta có nguy cơ ở ngoài nhà của Cha chúng ta, như người anh trong dụ ngôn, thay vì hân hoan vì em mình trở về lại giận dữ với cha vì cha đón nhận nó và ăn mừng nó. Nếu tình thương không có ở trong lòng của chúng ta, nếu chúng ta không cảm nghiệm được niềm vui tha thứ, thì chúng ta không hiệp thông với Thiên Chúa, cho dù chúng ta có tuân giữ tất cả các giới luật, vì chính tình yêu mới cứu độ, chứ không phải chỉ là việc tuân giữ các thứ luật lệ. Các giới luật được hoàn trọn chỉ ở nơi tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân của chúng ta mà thôi".

    "Nếu chúng ta sống theo luật 'mắt đền mắt, răng đền răng' chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi cơn lốc sự dữ. Ma quỉ thì tinh quái; hắn dụ dẫm chúng ta rằng chúng ta có thể cứu mình và thế giới bằng công lý của loài người. Thực ra chỉ có công lý của Thiên Chúa mới có thể cứu chúng ta thôi! Công lý của Thiên Chúa là những gì được tỏ ra cho chúng ta trên Thánh Giá: Thánh Giá là phán xét của Thiên Chúa về chúng ta và về thế giới. Thế nhưng Thiên Chúa phán xét chúng ta ra sao? Bằng cách cống hiến cho chúng ta sự sống của Ngài! Đó là tác động tối thượng của công lý là những gì đánh bại tên Vương Chủ của thế giới này một lần vĩnh viễn; và tác động tối thượng này của công lý cũng chính là tác động tối cao của tình thương. Chúa Giêsu kêu gọi tất cả chúng ta hãy theo đường lối ấy: 'Các con hãy xót thương như Cha của các con là Đấng xót thương'".

    Sau hết, để áp dụng thực hành ngay giáo huấn của Bài Phúc Âm về Lòng Thương Xót Chúa, ĐTC Phanxicô đã kêu gọi thành phần đang lắng nghe huấn từ Truyền Tin của ngài hãy nghĩ đến "một người chúng ta không hài lòng, một người nào đó chúng ta giận tức, một người nào đó chúng ta không thích. Chúng ta hãy nghĩ về người đó và trong thinh lặng trong giây lát chúng ta hãy cầu nguyện cho người ấy và tỏ lòng thương xót đối với họ".

     

    Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 8/9/2013 của ĐTC Phanxicô về Chiến Tranh và Hòa Bình

    Căn cứ vào bài Phúc Âm Chúa Nhật 23 Thường Niên Năm C, ngài đã huấn dụ như sau:

    "Theo Chúa Giêsu không có nghĩa là tham phần vào một cuộc phô diễn khải hoàn. Nó có nghĩa là tham dự vào tình yêu nhân hậu của Người, trở nên một thành tố cho đại sứ vụ tình thương của Người đối với từng người và hết mọi người... Mà việc thứ tha phổ quát này, tình thương này, xuất phát từ thập giá. Chúa Giêsu không muốn thực hiện sứ vụ này một mình: Người muốn bao gồm cả chúng ta nữa, trong sứ vụ mà Cha đã ủy thác cho Người... Người môn đệ của Chúa Giêsu từ bỏ tất cả những sự vật của mình, vì họ đã tìm thấy được nơi Người Sự Thiện cao cả nhất, trong đó hết mọi sản vật khác nhận được giá trị và ý nghĩa đích thực của mình: các mối liên hệ gia đình, các mối liên hệ khác, công việc, sự phong phú về văn hóa và kinh tế, vân vân.

     

    Trả lời phỏng vấn 8/2013: Giáo Hội như là một Bệnh Viện Lưu Động (Field Hospital)

     

    Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, khi tuyên bố từ nhiệm đã nói rằng thế giới hiện đại của chúng ta đang thay đổi nhanh chóng và đang đối chọi với các vấn đề thật quan trọng cho đời sống đức tin. Để đương đầu với các vấn đề ấy đòi phải có sức mạnh thể xác cũng như linh hồn, ngài nói thế. Tôi đã hỏi Đức Giáo Hoàng Phanxicô rằng: "Giáo Hội đang cần gì nhất vào thời điểm lịch sử này đây? Chúng ta có cần canh tân cải cách hay chăng? Đâu là những ước muốn của Đức Giáo Hoàng về Giáo Hội trong những năm tới đây? Đâu là loại Giáo Hội Đức Giáo Hoàng mơ tưởng?"

     

    Đức Giáo Hoàng Phanxicô bắt đầu bằng việc bày tỏ tấm lòng rất cảm mến và hết sức kính cẩn đối với vị tiền nhiệm của ngài: "Đức Giáo Hoàng Biển Đức đã thực hiện một hành động thánh thiện, cao cả, khiêm tốn. Ngài là người của Thiên Chúa".

     

    Đức Giáo Hoàng tiếp: "Tôi thấy một cách rõ ràng là điều mà Giáo Hội cần nhất hôm nay đây đó là khả năng chữa lành các vết thương và sưởi ấm lòng tín hữu; Giáo Hội cần gần gũi, sát cận. Tôi coi Giáo Hội như là một bệnh viện lưu động sau trận chiến. Thật là vô bổ khi hỏi một người bị thương trầm trọng xem họ có bị cao mỡ và về độ đường trong máu của họ hay chăng! Bạn cần phải chữa lành cho các vết thương của họ. Sau đó chúng ta mới nói đến bất cứ một cái gì khác. Hãy chữa lành các thương tích, hãy chữa lành các thương tích... Và bạn cần phải bắt đầu từ mặt đất trở lên.

     

    "Đôi khi Giáo Hội khóa mình vào những điều nhỏ mọn, vào những qui luật ti tiểu. Điều quan trọng nhất đó là lời loan báo tiên khởi: Chúa Giêsu Kitô đã cứu bạn.  các vị thừa tác viên của Giáo Hội trên hết cần phải là các thừa tác viên của tình thương. Chẳng hạn, vị giải tội bao giờ cũng nguy hiểm khi tỏ ra thái độ một là quá nghiêm ngặt hai là quá rộng rãi. Chẳng có cái thái độ nào trong hai thái độ này là thương xót hết, vì cả hai đều thật sự không có trách nhiệm đối với con người. Thành phần nghiêm ngặt phủi tay đẩy sang cho giới luật. Vị thừa tác viên lỏng lẻo thì phủi tay thản nhiên nói: 'Nó không phải là tội' hay nói điều gì tương tự như vậy. Trong việc thi hành thừa tác mục vụ, chúng ta cần phải hỗ trợ con người, và chúng ta cần phải chữa lành thương tích cho họ.

     

    "Chúng ta đang đối xử với dân Chúa ra sao? Tôi mơ tưởng đến một Giáo Hội như là một bà mẹ và là một nữ mục tử. Các thừa tác viên của Giáo Hội cần phải biết xót thương, cần phải tỏ ra trách nhiệm đối với con người và hỗ trợ họ như người Samaritanô nhân lành, người tẩy rửa, lau sạch và nâng dậy cận nhân của mình. Đó là Phúc Âm tinh tuyền. Thiên Chúa là Đấng cao cả hơn tội lỗi. Những thứ canh tân cải cách về cấu trúc và tổ chức là những gì thứ yếu - tức là đến sau. Cái canh tân cải cách đầu tiên cần phải là thái độ. Các thừa tác viên của Phúc Âm cần phải là người có thể sưởi ấm lòng người, là người bước đi với họ qua đêm đen, là người biết làm sao để có thể trao đổi đối thoại và chính mình đi vào màn đêm của con người của mình, đi vào bóng tối mà không bị lạc mất. Dân Chúa muốn các vị mục tử chứ không phải hàng giáo sĩ tác hành như thành phần quan lại hay các viên chức chính quyền. Đặc biệt là các vị giám mục cần phải có thể nhẫn nại nâng đỡ những phong trào của Thiên Chúa nơi thành phần dân của các vị, nhờ đó không ai bị loại trừ. Thế nhưng, các vị cũng cần phải có thể hỗ trợ đàn chiên để chúng có được một sự tinh khôn tìm thấy những đường lối mới mẻ.

     

    "Thay vì chỉ là một thứ Giáo Hội đón nhận và nhận lãnh ở việc giữ cho cửa mở ra thì chúng ta cũng hãy cố gắng trở thành một Giáo Hội tìm các con đường mới, tức là có thể bước ra bên ngoài mình đến với những ai không dự lễ, với những ai buông bỏ hay dửng dưng. Những ai buông bỏ đôi khi làm thế vì những lý do mà nếu hiểu và thẩm định thích đáng, có thể dẫn dẫn đến chỗ quay trở về. Tuy nhiên điều này cần phải táo bạo và can đảm".

     

    Tôi đề cập với Đức Giáo Hoàng Phanxicô rằng có những Kitô hữu sống trong tình trạng bất thường đối với Giáo Hội hay ở trong các trường hợp phức tạp cho thấy được những vết thương nhức nhối. Tôi đề cập tới thành phần ly dị rồi tái hôn, thành phần vợ chồng đồng tính cùng với các trường hợp khó khăn khác. Chúng ta có thể thực hiện thứ công việc mục vụ nào ở trong những trường hợp ấy? Đâu là các thứ dụng cụ chúng ta có thể sử dụng?

     

    Đức Giáo Hoàng nói: "Chúng ta cần loan báo Phúc Âm ở mọi hang cùng ngỏ hẻm, rao giảng tin mừng Nước Trời và chữa lành hết mọi thứ bệnh nạn và thương tích, thậm chí bằng cả việc rao giảng của chúng ta.  Ở Buenos Aires tôi thường nhận được những bức thư từ thành phần đồng tính bị 'thương tích về xã hội', vì họ nói với tôi rằng họ cảm thấy như thể Giáo Hội luôn lên án họ. Thế nhưng, Giáo Hội không muốn làm điều ấy. Trong chuyến bay từ Rio de Janerio về tôi đã nói rằng nếu một người đồng tính có thiện tâm và tìm kiếm Thiên Chúa thì tôi không phải là người phán xét. Nói như thế là tôi nói những gì giáo lý viết. Tôn giáo có quyền bày tỏ ý nghĩ của mình trong việc phục vụ dân chúng, thế nhưng Thiên Chúa đã tạo dựng nên chúng ta có tự do: không thể nào can thiệp vào đời sống của người ta về phương diện thiêng liêng.

     

     "Có lần một người hỏi tôi một cách khiêu khích rằng tôi có chuẩn nhận vấn đề đồng tính chăng. Tôi đã đáp lại bằng một câu hỏi khác rằng:'hãy nói cho tôi biết khi Thiên Chúa nhìn vào một người đồng tính thì Ngài có yêu thương chấp nhận sự hiện hữu của con người này không, hay loại trừ và lên án con người ấy?' Chúng ta bao giờ cũng cần phải lưu ý tới con ngườiĐến đây chúng ta tiến vào mầu nhiệm con người. Trong cuộc đời, Thiên Chúa hỗ trợ con người, và chúng ta cần phải hỗ trợ họ, bắt đầu từ tình trạng của họ. Cần phải hỗ trợ họ bằng tình thương. Khi thực hiện như thế rồi thì Thánh Linh tác động vị linh mục nói lên điều hay lẽ phải.  

     

    "Điều này cũng rất có lợi cho việc xưng tội như là một bí tích, ở chỗ thẩm định tùy trường hợp và nhận thức điều gì tốt nhất cho một người đang tìm kiếm Thiên Chúa và ân sủng. Tòa giải tội không phải là một căn phòng tra tấn mà là nơi cho tình thương của Chúa thúc đẩy chúng ta sống tốt hơn. Tôi cũng lưu ý tới trường hợp của một người đàn bà có một cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc trong quá khứ của mình và bà cũng đã phá thai một lần. Thế rồi người đàn bà này tái hôn, hiện nay đang sống hạnh phúc và có 5 người con. Việc phá thai trong quá khứ vẫn đè nặng trên lương tâm của bà và bà thành tâm hối hận về nó. Bà muốn tiến lên trong đời sống Kitô hữu của mình. Vị giải tội phải làm gì đây?  

     

    "Chúng ta không thể chỉ nhấn mạnh đến các vấn đề liên hệ tới việc phá thai, hôn nhân đồng tính và việc sử dụng các phương pháp ngừa thai. Không thể thế được. Tôi không nói nhiều về những vấn đề này, và vì thế mà tôi đã bị trách móc. Thế nhưng, khi chúng ta nói về những vấn đề ấy, chúng ta cần phải nói về chúng trong một bối cảnh. Giáo huấn của Giáo Hội, về vấn đề này, rõ ràng và tôi là con của Giáo Hội, thế nhưng không cần phải lúc nào cũng nói về những vấn đề ấy

     

    "Những giáo huấn về tín lý và luân lý của Giáo Hội không phải tất cả đều tương đương nhau. Việc thừa tác mục vụ của Giáo Hội không thể nào bị ám ảnh bởi việc truyền đạt một đống rời rạc các thứ tín lý cần phải áp đặt một cách nhất trí. Việc loan báo theo kiểu cách truyền giáo tập trung vào những gì là thiết yếu, vào những điều cần thiết: đó cũng là những gì làm say mê và thu hút hơn nữa, những gì làm tâm can nóng lên như đã xẩy ra cho các môn đệ đi Emmau. Chúng ta cần phải tìm thấy một thứ quân bình mới; bằng không, ngay cả lâu đài luân lý của Giáo Hội có thể bị sụp đổ như một ngôi nhà của những lá bài, mất đi tính chất tươi mát và thơm tho của Phúc Âm. Việc đặt vấn đề về Phúc Âm cần phải giản dị hơn, sâu xa hơn, sáng tỏ hơn. Các hệ quả luân lý là những gì được rút tỉa từ chính việc đặt vấn đề Phúc Âm này.

     

    "Tôi nói điều này cũng nghĩ đến cả việc giảng và nội dung của việc chúng ta giảng. Một bài giảng tuyệt vời, một bài giảng chân thực cần phải bắt đầu bằng việc công bố tiên khởi, bằng việc công bố ơn cứu độ. Không có gì vững chắc hơn, sâu xa hơn và bảo đảm hơn việc công bố này. Sau đó bạn cần phải thực hiện việc dạy giáo lý. Rồi bạn có thể rút tỉa ra một hệ quả luân lý nào đó. Thế nhưng, việc công bố tình yêu cứu độ của Thiên Chúa xuất phát trước những đòi hỏi về luân lý và đạo lý. Ngày nay, đôi khi cái thứ tự đảo ngược lại thịnh hành hơn. Bài giảng là tiêu chuẩn đo lường sự gần gũi và khả năng của vị mục tử trong việc gặp gỡ dân của ngài, vì những ai giảng dạy cần phải nhận biết tâm can của cộng đồng mình, và cần phải có thể thấy được ước muốn Thiên Chúa sống động và nhiệt thành ở chỗ nào. Bởi thế, sứ điệp của Phúc Âm không được biến thành một số khía cạnh cho dù thích đáng nhưng tự mình chúng không cho thấy tâm điểm của sứ điệp về Chúa Giêsu Kitô".

     

     

    Trả lời phỏng vấn 28/7/2013: vấn đề lãnh nhận các bí tích của thành phần ly dị rồi tái hôn

     

    Đây là một vấn đề thường được nhắc đến. Tình thương là một cái gì đó lớn hơn cả trường hợp duy nhất được bạn nêu lên. Tôi tin rằng đây là mùa của tình thương. Kỷ nguyên mới chúng ta đã tiến vào đây, và nhiều vấn đề ở trong Giáo Hội - như chứng từ èo ọt nơi một số linh mục, những vấn đề bại hoại trong Giáo Hội, vấn đề duy giáo quyền chẳng hạn - đã khiến cho rất nhiều người cảm thấy nhức nhối, gây ra rất nhiều đớn đau. Giáo Hội là một người mẹ: Giáo Hội cần phải ra đi lấy tình thương để chữa lành cho những ai đang bị đau nhức. Nếu Chúa klhông bao giờ thôi tha thứ, thì chúng ta không còn chọn lựa nào khác ngoài việc này, đó là trước hết chăm sóc cho những ai đang bị đớn đau. Giáo Hội là một người mẹ, và Giáo Hội cần phải hành trình theo con đường tình thương này. Và tìm kiếm một hình thức xót thương nào đó đối với tất cả mọi người. Khi người con hoang đàng trở về nhà, tôi không nghĩ rằng người cha bảo nó rằng: "Mày, ngồi xuống đây tao bảo: Mày đã làm gì với số tiền ấy?" Không! Ông đã tỏ ra vui mừng hớn hở! Thế rồi có lẽ khi người con sửa soạn muốn nói thì ông đã lên tiếng trước rồi. Giáo Hội cũng cần phải làm như thế, khi có ai đó ... chẳng những chờ đợi họ, mà còn lên đường tìm kiếm họ nữa! Như thế mới là tình thương chứ. Và tôi tin rằng đây là kairos - cơ hội thuận lợi: thời điểm này là một cơ hội thuận lợi - kairos của tình thương. Thế nhưng Đức Gioan Phaolô II đã có được trực giác về thời điểm này, khi ngài bắt đầu với Chị Thánh Faustina Kowalska, với Lòng Thương Xót Chúa... Ngài đã thấy được một cái gì đó, ngài đã trực giác thấy rằng đó là một nhu cầu cho thời đại của chúng ta. Đối với vấn đề cho phép hiệp lễ những ai ở trong trường hợp tái hôn (vì những ai ly dị vẫn có thể hiệp lễ, không thành vấn đề, nhưng khi họ tái hôn họ không thể được nữa...), tôi tin rằng chúng ta cần nhìn vào vấn đề này trong một bối cảnh bao rộng hơn nữa của toàn thể việc chăm sóc mục vụ về hôn nhân. Đúng nó là một vấn đề. Thế nhưng, xin mở ngoặc ở đây, bên Chính Thống lại thực hành khác. Họ theo loại thần học của những gì họ gọi là oikonomia - cần kiệm, nên họ cho thêm cơ hội, tức là họ cho phép. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng vấn đề này - ở đây tôi xin đóng ngoặc - cần phải được nghiên cứu trong phạm vị của việc chăm sóc mục vụ về hôn phối. Vả lại, còn 2 điều: trước hết, một trong những đề tài được 8 phần tử thuộc Hội Đồng Hồng Y tôi sẽ gặp gỡ vào ngày 1-3/10 sẽ bàn tới cách thức tiến tới trong việc chăm sóc về mục vụ hôn nhân và vấn đề này bấy giờ sẽ được bàn tới. Điều thứ hai đó là hai tuần trước đây, vị Thư Ký của Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới đã gặp tôi về đề tài cho cuộc thượng nghị tới đây. Đó là một đề tài về nhân loại học, nhưng bàn đi bàn lại chúng tôi đã thấy đề tài nhân loại học này như thế này, làm thế nào để đức tin có thể giúp cho con người thấy hướng đi nơi cuộc sống riêng tư của họ, nhưng ở trong gia đình, và vì thế nhắm đến việc chăm sóc mục vụ về hôn nhân. Chúng tôi đang tiến đến một cái gì đó sâu xa hơn về vấn đề chăm sóc mục vụ hôn phối. Đó là một vấn đề đối với mọi người, vì có rất nhiều người trong họ, không phải sao? Chẳng hạn, tôi chỉ đề cập đến một trường hợp: Đức Hồng Y Quarracino, vị tiền nhiệm của tôi, thường nói rằng theo như ngài biết thì một nửa số cuộc hôn nhân trở thành vô hiệu. Tại sao ngài lại nói thế? Vì con người ta thành hôn thiếu chín chắn, họ thành hôn thiếu nhận thức rằng nó là một cuộc dấn thân cả cuộc đời, họ thành hôn vì xã hội bảo họ phải lấy nhau. Và đó là điểm việc chăm sóc mục vụ cần phải can thiệp vào. Thế rồi cũng có cả vấn đề về pháp lý đối với việc hủy hôn nữa, điều này cũng cần phải duyệt xét lại, vì các tòa án của giáo hội không thích đáng về vấn đề này. Thật là phức tạp, vấn đề đề chăm sóc mục vụ hôn nhân. Xin cám ơn bạn.

     

    Trả lời phỏng vấn 28/7/2013: vấn đề lãnh nhận các bí tích của thành phần ly dị rồi tái hôn

     

    Về Đức Ông Ricca: tôi đã thực hiện những gì Giáo Luật đòi hỏi đó là vấn đề investigatio previa - điều tra trước khi bổ nhiệm. Cuộc điều tra này không khám phá thấy gì hết. Câu trả lời là như thế. Tuy nhiên, tôi muốn được nói thêm thế này, tôi thấy rằng nhiều lần trong Giáo Hội, ngoài trường hợp này ra và bao gồm cả trường hợp này, người ta tìm kiếm "các thứ tội lỗi xẩy ra từ thời còn trẻ" chẳng hạn để mà công khai hóa chúng. Chúng không phải là những tội ác phải không? Các tội ác là những gì khác, chẳng hạn việc lạm dụng tình dục vị thành niên là một tội ác. Chúng chỉ là tội lỗi. Thế nhưng, nếu chẳng may một người giáo dân, hay một vị linh mục, hoặc một chị nữ tu, sa ngã phạm tội rồi hoán cải thì Chúa tha thứ, và một khi Chúa tha thứ thì Ngài cũng quên đi, và điều này quan trọng đối với đời sống của chúng ta. Khi chúng ta xưng thú tội lỗi của chúng ta và chúng ta thực lòng nói rằng "con đã phạm tội nơi điều này", thì Chúa quên nó rồi, nên chúng ta có quyền tha thứ, bởi vì, bằng không chúng ta có nguy cơ không được Chúa tha thứ cho chúng ta. Đó là những gì nguy hiểm. Cần phải có một khoa thần học về tội lỗi. Nhiều lần tôi nghĩ về Thánh Phêrô. Ngài đã phạm một trong những tội trầm trọng nhất, đó là tội ngài chối bỏ Chúa Kitô, ấy thế mà cho dù phạm tội như thế ngài vẫn làm Giáo Hoàng. Chúng ta cần phải suy nghĩ nhiều về điều này. Thế nhưng, trở lại với câu bạn hỏi một cách cụ thể. Tôi tin rằng khi bạn đối xử với một con người như vậy, bạn cần phải phân biệt giữa sự kiện về một con người là đồng tính với sự kiện về một ai đó đang thực hiện một cuộc vận động, vì không phải tất cả mọi thứ vận động đều tốt cả. Việc vận động này không phải là một vận động tốt. Nếu một con người đồng tính có thiện chí muốn tìm kiếm Thiên Chúa thì tôi là ai mà dám phán xét họ chứ? Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo giải thích điều này một cách tuyệt vời rằng... xin đợi một chút, sách viết sao nhỉ... sách viết rằng: "không ai được loại trừ họ vì điều ấy, họ cần phải được hội nhập vào xã hội". Vấn đề này không phải là ở chỗ có khuynh hướng, không, chúng ta cần phải là anh chị em của nhau, có người này người kia. Vấn đề là ở chỗ thực hiện một cuộc vận động cho khuynh hướng này: một cuộc vận động của những người keo kiệt bủn xỉn, một cuộc vận động của các chính trị gia, một cuộc vận động của thành phần tam điểm, rất ư là nhiều thứ vận động. Đối với tôi, đó là một vấn đề còn lớn hơn thế nữa. Cám ơn bạn rất nhiều vì đã đặt ra vấn đề này. Xin cám ơn bạn nhiều.  

     

     

     

    Huấn Từ Kết Thúc Cuộc Đi Đường Thánh Giá trong Ngày Giới Trẻ XXVI ở Ba Tây Thứ Sáu 26/7/2013

     

    2- Giờ đây chúng ta có thể trả lời câu hỏi thứ hai: Cây Thánh Giá đã cống hiến gì cho những ai gắn mắt vào đó và cho những ai đã chạm đến đó? Thánh Giá đã lưu lại gì nơi mỗi người chúng ta? Các bạn thấy đó, Cây Thánh Giá cống hiến cho chúng ta một kho tàng không ai có thể ban cho chúng ta được: đó là niềm tin tưởng vào tình yêu thương trung thành Thiên Chúa giành cho chúng ta. Một tình yêu cao cả lớn lao đến độ chấp nhận tội lỗi của chúng ta và tha thứ tội lỗi của chúng ta, nhận lấy khổ đau của chúng ta và cống hiến cho chúng ta sức mạnh để vác lấy. Đó là một tình yêu chấp nhận cái chết để chiến thắng tử thần mà cứu độ chúng ta. Thánh Giá của Chúa Kitô chất chứa tất cả tình yêu thương của Thiên Chúa; ở đó chúng ta thấy được tình thương khôn lường của Ngài. Đó là một tình yêu chúng ta có thể đặt trọn niềm tin tưởng của chúng ta, có thể tin tưởng. Giới trẻ thân mến, chúng ta hãy ký thác bản thân mình cho Chúa Giêsu, chúng ta hãy hiến bản thân mình cho Người (cf. Thông Điệp Ánh Sáng Niềm Tin, khoản 16), vì Người không bao giờ làm cho ai bị bẽ bàng! Chỉ ở nơi một mình Chúa Kitô tử giá và phục sinh chúng ta mới tìm thấy ơn cứu độ và cứu chuộc. Với Người, sự dữ, khổ đau, và sự chết không phải là phán quyết cuối cùng, vì Người ban cho chúng ta niềm hy vọng và sự sống: Người đã biến đổi Thập Giá từ phương tiện của hận ghét, thua bại và chết chóc thành một dấu hiệu yêu thương, chiến thắng, khải hoàn và sự sống.

     

     

    Huấn Từ Truyền Tin ngày 14/7/2013:

     

    "Thiên Chúa bao giờ cũng muốn tình thương cho hết mọi người chứ không phải luận phạt. Ngài muốn tình thương của cõi lòng vì Ngài xót thương và hiễu rõ đau khổ của chúng ta, khó khăn của chúng ta và thậm chí tội lỗi của chúng ta. Ngài cống hiến cho tất cả chúng ta tấm lòng xót thương này! Người Samaritanô thực sự đã làm như thế: ông chỉ bắt chước tình thương của Thiên Chúa, tình thương đối với những ai cần thiết".

     

     

    Bài giảng cho Thánh Lễ sáng kính Thánh Tôma Tông Đồ ngày 3/7/2013 tại Nhà Thánh Matta,

     

    "Người muốn ngài (Thánh Tôma) chờ đợi một tuần. Chúa biết tại sao Người làm những điều như thế. Và Người đã để một thời gian Người thấy rằng tốt nhất cho mỗi người chúng ta. Người đã cho Thánh Tôma 1 tuần lễ. Chúa Giêsu tỏ mình ra bằng những thương tích của Người: Toàn thể thân mình của Người tinh tuyền, mỹ lệ và sáng láng, thế nhưng các thương tích của Người vẫn còn đó và đang có đó, và khi Chúa đến vào ngày tận thế, chúng ta sẽ thấy các thương tích của Người. Trước khi có thể tin tưởng, Thánh Tôma đã muốn đặt các ngón tay của mình vào các vết tích của Người. Ngài tỏ ra cứng lòng. Thế nhưng đó lại là những gì Thiên Chúa muốn - muốn có một con người cứng lòng để tỏ cho chúng ta hiểu được một cái gì đó trọng đại hơn. Thánh Tôma đã thấy Chúa và đưọc mời gọi để xỏ ngón tay của ngài vào các vết thương bị đanh đóng; thọc bàn tay của ngài vào cạnh sườn của Người. Ngài không chỉ nói rằng 'Quả thực Chúa sống lại'. Không, Ngài đã đi xa hơn nữa. Ngài nói là 'Thiên Chúa'. Ngài là môn đệ đầu tiên trong các môn đệ tuyên xưng thần tính của Chúa Kitô sau biến cố Phục Sinh. Và ngài đã thờ lạy Người.

     

    "Như thế chúng ta hiểu được đâu là chủ ý của Chúa khi Người bắt chúng ta phải chờ đợi, ở chỗ Người muốn lợi dụng nỗi ngờ vực của ngài để hướng dẫn ngài đến chỗ không chỉ khẳng định về sự Phục Sinh mà là một khẳng định về Thần Tính của NgườiĐường lối để chúng ta nhờ đó hội ngộ với Đức Giêsu Thiên Chúa đó là các thương tích của Người. Không còn đường lối nào khác. Trong lịch sử của Giáo Hội đã từng xẩy ra một số những lỗi lầm trên con đường tiến đến cùng Thiên Chúa. Một số thì tin rằng Vị Thiên Chúa Hằng Sống, Vị Thiên Chúa của Kitô giáo có thể được gặp gỡ nhờ đường lối suy niệm, và thực sự chúng ta có thể tiến đến những tầm mức cao hơn nhờ suy niệm. Đó là những gì nguy hiểm! Biết bao nhiêu người đã bị lạc hướng theo đường lối này, không bao giờ quay trở lại đưọc nữa? Đúng thế, có lẽ họ tiến tới một thứ kiến thức về Thiên Chúa chứ không phải về Chúa Giêsu Kitô, Ngôi Hai trong Ba Ngôi. Họ không đến được chỗ này. Đó là đường lối của thành phần bất khả thần tri (gnostics) có phải không? Họ là những con người tốt, họ cố gắng đấy nhưng họ đã không gặp được đường ngay nẻo chính. Đó là những gì rất rắc rối phức tạp và không dẫn đến một hải cảng an toàn.

     

    "Có những người khác đã nghĩ rằng để đạt tới Thiên Chúa chúng ta cần phải hành khổ mình, bằng việc khắc khổ và phương thế thống hối - thống hối và chay tịnh mà thôi. Những thứ này cũng không vươn tới Vị Thiên Chúa hằng sống. Họ là thành phần thuộc lạc giáo Hà Khắc - Pelagians, những người tin rằng họ có thể đạt đến Thiên Chúa bằng các nỗ lực riêng của họ. Thế nhưng Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng đường lối để gặp gỡ Người đó là tìm kiếm các thương tích của Người. Chúng ta tìm thấy các thương tích của Chúa Giêsu nơi các việc thực thi tình thương, bằng cách cống hiến cho thân xác - thân xác - cả linh hồn nữa - nhưng tôi nhấn mạnh đến thân xác của những người anh chị em bị thương tích, vì họ đói, vì họ khát, vì họ trần truồng, vị họ bị hạ nhục, vị họ bị làm nô lệ, vì họ bị tù tội, vì họ ở trong bệnh viện. Đó là những thương tích của Chúa Giêsu hôm nay đây. Và Chúa Giêsu xin chúng ta hãy thực hiện một bước nhẩy vọt đức tin tới với Người, nhưng qua các thương tích của Người. 'A, phải đấy! Chúng ta hãy đặt nền tảng để giúp đỡ những con người ấy, để thực hiện rất nhiều điều tốt cho họ'. Đó là những gì quan trọng, thế nhưng chúng ta dừng lại ở tầm mức này thì chúng ta sẽ chỉ là thành phần có lòng từ tâm mà thôi.

     

    "Chúng ta cần phải chạm đến các thương tích của Chúa Giêsu, chăm sóc các vết thương của Chúa Giêsu, nhẹ nhàng băng bó chúng; chúng ta cần phải hôn lên các vết thương của Chúa Giêsu, được hiểu theo nghĩa đen. Chỉ cần nghĩ đến những gì đã xẩy ra cho Thánh Phanxicô, khi ngài ôm lấy người cùi? Cũng thế đã xẩy ra cho Thánh Tôma, ở chỗ đời sống của ngài đã được biến đổi. Để có thể chạm đến Vị Thiên Chúa hằng sống, chúng ta không cần tham dự một khóa bồi dưỡng - 'a refresher course' mà cần phải tiến vào các thương tích của Chúa Giêsu, và để làm như thế tất cả chúng ta cần phải tiến ra đường phố. Chúng ta hãy nhờ Thánh Tôma xin ơn can đảm tiến vào các thương tích của Chúa Giêsu một cách êm ái dịu dàng, nhờ đó chúng ta chắc chắn sẽ dược ơn tôn thờ Vị Thiên Chúa hằng sống".  

     

    Trong bài giảng của mình trên đây, ĐTC Phanxicô có nói rằng: "Khi Chúa đến vào ngày tận thế, chúng ta sẽ thấy các thương tích của Người" . Cảm nhận của niềm tin này của ngài rất đúng với những gì Chúa Giêsu đã mạc khải cho Chị Thánh Faustina biết về sự kiện xẩy ra ngay trước khi Người tái giáng như sau:

     

    "Trước khi Cha đến như một vị Quan Án công minh thì Cha sẽ đến như là một Đức Vua của Tình Thương. Trước ngày công thẳng, dân chúng sẽ được thấy một dấu hiệu trên các tầng trời như thế này: Tất cả ánh sáng trên các tầng trời sẽ bị tắt hết, và bóng tối khủng khiếp sẽ bao trùm cả trái đất. Đoạn trên bầu trời sẽ xuất hiện hình bóng cây thánh giá, và từ những kẽ hở của các bàn tay chân bị đóng đanh của Chúa Cứu Thế sẽ phát ra những ánh sáng cả thể chiếu soi mặt đất trong một khoảng thời gian. Điều này sẽ xẩy ra không lâu trước ngày cùng tận" (Thánh Faustina - Nhật Ký 83)

     

     

    Bài Giáo Lý 9 cho/trong Năm Đức Tin Thứ Tư 12/6/2013

     

    Anh chị em thân mến, là Giáo Hội, là Dân Chúa, theo ý định yêu thương cao cả của Chúa Cha, tức là trở nên men của Thiên Chúa nơi nhân loại của chúng ta. Nghĩa là loan truyền và mang ơn cứu độ của Thiên Chúa đến cho thế giới của chúng ta, nơi rất dễ bị sai trệch, nơi cần đến những giải đáp có thể mang lại lòng can đảm, niềm hy vọng và nghị lực mới cho cuộc hành trình. Chớ gì Giáo Hội là một nơi của tình thương Thiên Chúa và của niềm hy vọng, nơi tất cả mọi người đều cảm thấy được đón nhận, được yêu thương, được tha thứ và được can đảm sống theo đời sống trọn lành của Phúc Âm. Và để làm cho người khác cảm thấy được đón nhận, được yêu thương và được can đảm, Giáo Hội cần phải mở rộng cửa ra để tất cả mọi người có thể tiến vào. Và chúng ta cần phải bước ra ngoài những ngưỡng cửa này để loan báo Phúc Âm.

    Bài Giáo Lý 8 cho/trong Năm Đức Tin Thứ Tư 29/5/2013

    Ngày nay vẫn còn có người nói: 'Chúa Kitô thì được, còn Giáo Hội thì không - Christ yes, the Church no'. Như có những người nói rằng 'Tôi tin kính Thiên Chúa nhưng không tin các linh mục'. Thế nhưng, chính Giáo Hội mang Chúa Kitô đến cho chúng ta và dẫn chúng ta về với Thiên Chúa; Giáo Hội là đại gia đình con cái của Thiên Chúa. Dĩ nhiên Giáo Hội cũng bao gồm cả chiều kích nhân loại nữa; nơi những ai làm nên Giáo Hội, mục tử và tín hữu, cũng có những sơ xuất, những bất toàn, tội lỗi, thậm chí cả Giáo Hoàng cũng có và ngài có nhiều là đàng khác, thế nhưng cái tuyệt vời là ở chỗ khi chúng ta nhận ra rằng chúng ta là thành phần tội nhân, thì chúng ta lại thấy được tình thương của Thiên Chúa, Đấng hằng tha thứ. Đừng quên điều ấy: Thiên Chúa luôn thứ tha và chấp nhận chúng ta bằng tình yêu tha thứ và nhân hậu của Ngài. Có người nói rằng tội lỗi là một xúc phạm đến Thiên Chúa nhưng đồng thời nó cũng là cơ hội để hạ mình xuống, để nhận thấy rằng có một cái gì đó tuyệt diệu hơn nữa là tình thương của Thiên Chúa. Chúng ta hãy nghĩ đến điều ấy.

    Huấn Từ Truyền Tin trưa Chúa Nhật 2/6/2013 Lễ Trọng Mình Máu Thánh Chúa Giêsu

    "Chúa Giêsu biết rõ những gì cần làm, nhưng Người muốn cho các môn đệ của Người cộng tác nữa, muốn huấn luyện các vị nữa. Thái độ của các môn đệ là một thái độ của loài người, một thái độ tìm cách giải quyết một cách thực tế nhất, một thái độ không gây nên quá nhiều phức tạp phiền toái: ở chỗ, các vị nói hãy giải tán đám đông mà để cho từng người tự liệu. Dù sao Thày cũng đã cống hiến cho họ quá nhiều rồi: Thày nào là đã giảng dạy họ, Thày đã chữa lành bệnh nhân ... Xin giải tán đám đông. 

    "Thái độ của Chúa Giêsu hoàn toàn khác hẳn và là thái độ được tác động bởi mối hiệp nhất của Người với Cha cũng như bởi lòng Người xót thương dân chúng - bởi lòng xót thương Chúa Giêsu đã giành cho tất cả chúng ta.

    Bài Giáo Lý 4 cho/trong Năm Đức Tin Thứ Tư 24/4/2013

    Chàng rể đây là Chúa, và thời gian đợi chờ đây là thời gian Ngài ban cho chúng ta, cho tất cả chúng ta bằng tình thương và lòng nhẫn nại, trước lần đến cuối cùng của Người, nó là một thời gian cần phải tỉnh thức; một thời gian chúng ta cần giữ cho ngọn đèn tin cậy mến sáng tỏ, thời gian mở lòng ra trước sự thiện, sự mỹ và sự thật; thời gian sống theo như Thiên Chúa, vì chúng ta không biết ngày hay giờ Chúa Kitô trở lại. Điều chúng ta cần phải làm đó là sửa soạn sẵn sàng cho cuộc hội ngộ này - sẵn sàng cho một cuộc hội ngộ, vì đó là một cuộc hội ngộ tuyệt vời, cuộc hội ngộ với Chúa Giêsu - tức là có thể thấy được các dấu hiệu hiện diện của Người, có thể sống động đức tin của chúng ta bằng nguyện cầu, bằng các phép bí tích, có thể tỉnh táo không buồn ngủ, không quên mất Thiên Chúa. Đời sống Kitô hữu thiếp ngủ là một đời sống buồn thảm, không phải là một đời sống hạnh phúc...

    Anh chị em thân mến, chớ gì chúng ta đừng bao giờ lo sợ trong việc nhìn đến cuộc chung thẩm; chớ gì nó còn thúc đẩy chúng ta sống tốt lành hơn. Thiên Chúa xót thương và nhẫn nại ban cho chúng ta thời gian này để chúng ta hằng ngày biết nhận ra Ngài trong người nghèo và nơi những con người bé mọn, chớ gì chúng ta nỗ lực hành thiện và tỉnh thức trong nguyện cầu và yêu thương. Chớ gì Chúa nhận biết chúng ta là thành phần đầy tớ tốt lành và trung tín vào lúc kết thúc cuộc đời của chúng ta. Xin cám ơn anh chị em.

    Huấn Từ Kinh Lạy Nữ Vương Chúa Nhật 7/4/2013:

    "'Bình an cho các con'... Bình an là một tặng ân, tặng ân quí báu Chúa Kitô ban cho các môn đệ của Người, sau khi Người vượt qua sự chết và âm phủ... là hoa trái chiến thắng của tình yêu Thiên Chúa trên sự dữ ... và của lòng thứ tha. Bình an chân thực xuất phát từ niềm nghiệm cảm thấy tình thương của Thiên Chúa... 'Phúc cho ai không thấy mà tin'. Vậy ai là những kẻ tin mà không thấy? ... Những người môn đệ khác, những con người nam nữ ở Giêrusalem, thành phần mặc dù chưa gặp được Chúa Giêsu phục sinh, đã tin vào chứng từ của các vị tông đồ và những người phụ nữ. Đó là một lời rất quan trọng về đức tin; chúng ta có thể gọi nó là phúc đức tin. Ở mọi thời đại và ở hết mọi nơi có những người diễm phúc, nhờ Lời Chúa được công bố trong Giáo Hội và được làm chứng tá bởi các Kitô hữu, tin tưởng rằng Chúa Giêsu Kitô là tình yêu của Thiên Chúa nhập thể, là Tình Thương nhập thể"

    (Cùng với bình an, Chúa Giêsu còn ban cho các môn đệ cả Thánh Linh nữa), "để các vị mang đến cho thế giới ơn thứ tha tội lỗi - ơn thứ tha mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể ban và là một ơn thứ tha phải trả bằng giá máu của Người Con. Giáo Hội được Chúa Kitô phục sinh sai đến với nhân loại để mang ơn thứ tha tội lỗi, nhờ đó làm tăng trưởng Vương Quốc yêu thương; để gieo vãi bình an trong tâm can của chúng ta hầu chúng ta cũng có thể củng cố nó nơi các mối liên hệ của chúng ta, trong xã hội cũng như trong các cơ cấu tổ chức. Thần Linh của Chúa Kitô phục sinh loại trừ nỗi sợ hãi trong lòng các Tông Đồ và thúc đấy các vị rời bỏ Nhà Tiệc Ly để rao giảng Phúc Âm. Chúng ta cũng hãy trở nên can đảm hơn nữa trong việc làm chứng cho đức tin của chúng ta vào Chúa Kitô phục sinh! Chúng ta đừng sợ là Kitô hữu hay sống như Kitô hữu!"

    Bài Giảng trong Lễ Tiếp Nhận Đền Thờ Laterano Chúa Nhật Lễ LTXC 7/4/2013:

    1- "Hôm nay chúng ta đang cử hành Chúa Nhật Thứ Hai Phục Sinh, cũng được gọi là 'Chúa Nhật Lòng Thương Xót Chúa'. Đây là một sự thật đức tin tuyệt vời biết bao cho đời sống của chúng ta! Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta quá ư là cao cả, quá chừng là sâu xa; đây là một tình yêu không ngừng nghỉ, một tình yêu bao giờ cũng dìu dắt chúng ta và nâng đỡ chúng ta, nâng chúng ta lên và dẫn chúng ta đi.

    2- "Trong Phúc Âm hôm nay, Tông Đồ Tôma đích thân cảm nghiệm được tình thương này của Thiên Chúa, một tình thương có một dung nhan cụ thể, dung nhan của Chúa Giêsu, một Chúa Giêsu phục sinh. Thánh Tôma không tin tưởng những gì các Tông Đồ khác nói cùng ngài... Ngài muốn thấy cơ... và phản ứng của Chúa Giêsu ra sao? Nhẫn nại: Chúa Giêsu không loại bỏ một Tôma cứng đầu vì lòng ngờ vực của ngài. Người cho ngài một tuần lễ. Người không đóng cửa nhưng đợi chờ. Và Thánh Tôma nhận ra tình trạng bần cùng của mình, đức tin nhỏ nhoi của mình. 'Lạy Chúa của con và lạy Thiên Chúa của con!': bằng lời nguyện đơn sơ nhưng đầy đức tin của mình, ngài đã đáp lại lòng nhẫn nại của Chúa Giêsu. Ngài đã để cho mình được lòng thương xót Chúa bao bọc, thấy được lòng thương xót này ở ngay trước mắt, nơi những thương tích ở chân tay của Chúa Kitô... và ngài đã lấy lại được niềm tin tưởng của ngài. Ngài là một con người mới: không còn là một kẻ ngờ vực mà là một tín hữu.

    "Chúng ta cũng hãy nhớ đến Thánh Phêrô, người đã chối Chúa Giêsu ba lần, mà đáng lẽ bấy giờ phải gần kề với Người nhất. Và khi ngài rơi xuống đến tận đáy vực thì ngài gặp được ánh mắt của Chúa Giêsu là Đấng đã như nói không lên lời với ngài một cách nhẫn nại rằng: 'Phêrô, đừng sợ nỗi yếu hèn của con. Hãy tin tưởng nơi Thày'. Và Thánh Phêrô đã hiểu. Ngài cảm nhận được ánh mắt yêu thương của Chúa Giêsu và ngài khóc lóc. Tuyệt vời thay ánh mắt ấy của Chúa Giêsu - dịu dàng biết bao trong ánh mắt này! Anh chị em chúng ta đừng bao giờ để mình mất đi lòng tin tưởng vào tình thương nhẫn nại của Thiên Chúa nhé!"

    "... Thiên Chúa nhẫn nại với chúng ta vì Ngài yêu thương chúng ta và những ai yêu thương đều có thể hiểu biết, hy vọng... Chúng ta hãy nhớ điều này trong đời sống của chúng ta là thành phần Kitô hữu, đó là Thiên Chúa bao giờ cũng đợi chờ chúng ta, ngay cả khi chúng ta rời xa Ngài! Ngài không khi nào xa chúng ta, nếu chúng ta trở về với Ngài, Ngài sẵn sàng ôm lấy chúng ta.

    "Tôi bao giờ cũng bị cảm kích khi đọc lại dụ ngôn Người Cha xót thương; dụ ngôn này khiến tôi cảm kích vì nó luôn mang lại cho tôi niềm hy vọng. Hãy nghĩ về người con thứ sống trong nhà Cha của mình: anh ta được yêu thương nhưng lại muốn phần gia sản của mình. Anh ta bỏ đi, tiêu xài hết mọi sự và trở nên bần cùng. Vậy anh ta đã không còn cái ấm cúng ở nhà của Cha mình và lên đường trở về nhà. Phần Người Cha thì sao? Ông có quên đứa con trai của mình hay chăng? Không, không bao giờ... bằng tấm lòng nhẫn nại và yêu thương, bằng niềm hy vọng và xót thương, ông đã từng giây từng phút nghĩ đến anh ta, và khi vừa trông thấy anh ta ở đằng xa, ông đã chạy ngay đến gặp anh ta và âu yếm ôm lấy anh ta, niềm âu yếm của Thiên Chúa, không một lời trách móc: người con nay đã trở về! Và đó là niềm vui của Người Cha. Tất cả niềm vui ấy ở nơi cái ôm lấy người con vì nó đã trở về! Thiên Chúa bao giờ cũng đợi chờ chúng ta, Ngài không bao giờ biết mệt mỏi. Chúa Giêsu cho chúng ta thấy lòng nhẫn nại xót thương này của Thiên Chúa để chúng ta có thể lấy lại niềm cậy trông, lòng hy vọng - mãi mãi!"

    3- "...Lòng nhẫn nại của Thiên Chúa cần phải gặp được nơi chúng ta niềm can đảm trở về cùng Ngài, cho dù đời sống chúng ta có lỗi lầm và tội phạm ra sao chăng nữa. Chúa Giêsu mời gọi Thánh Tôma chạm bàn tay của ngài vào các thương tích ở tay chân của Người... Chính ở nơi các thương tích của Chúa Giêsu mà chúng ta được an toàn; tình yêu thương bao la của trái tim Người ở nơi các thương tích ấy... Vấn đề quan trọng là ở chỗ hãy can đảm phó mình cho tình thương của Chúa Giêsu, tin tưởng vào lòng nhẫn nại của Người, luôn ẩn náu trong các thương tích của tình yêu của Người..."

    "Đối với Thiên Chúa, chúng ta không phải là những con số. Chúng ta là những gì quan trọng; thật vậy, chúng ta là những gì quan trọng nhất đối với Ngài. Cho dù chúng ta là những tội nhân chúng ta vẫn là những gì gần gũi với trái tim của Ngài nhất".

    "Sau khi sa ngã phạm tội, Adong cảm thấy xấu hổ. Ông thấy mình trần truồng, cảm thấy gánh nặng của những gì mình đã làm. Ấy thế mà Thiên Chúa đã không bỏ rơi ông. Nếu vào lúc bấy giờ, vì tội lỗi, cuộc lưu đầy của ông xa khỏi Thiên Chúa bắt đầu thì cũng đã xuất hiện một hứa hẹn trở về, một triển vọng trở về cùng Ngài... Chính ở nơi cảm giác tội lỗi của mình, khi nhìn vào tội lỗi của tôi, mà tôi có thể thấy và gặp được tình thương của Thiên Chúa, tình yêu thương của Ngài, và tiến đến với Ngài để lãnh ơn tha thứ".

    "... Chúng ta hãy để cho tình thương của Thiên Chúa bao bọc. Chúng ta hãy tin tưởng vào sự nhẫn nại của Ngài, một sự nhẫn nại bao giờ cũng cho chúng ta thời gian. Chúng ta hãy lấy can đảm trờ về nhà của Ngài và ở trong các thương tích yêu thương của Ngài, hãy để Ngài yêu thương chúng ta và gặp gỡ tình thương của Ngài nơi các Phép Bí Tích. Chúng ta sẽ cảm thấy sự dịu dàng êm ái của Ngài, một dịu dàng êm ái tuyệt vời, chúng ta sẽ cảm thấy cái ấp ủ của Ngài, và cả chúng ta nữa sẽ có thể xót thương hơn, nhẫn nại hơn, tha thứ hơn và yêu mến hơn".

     

    Sứ Điệp Lễ Phục Sinh Chúa Nhật 31/3/2013:

     

    "... Tin Mừng là ở chỗ Chúa Giêsu đã sống lại, mang lại cho anh chị em niềm hy vọng, anh chị em không còn ở trong quyền lực của tội lỗi hay sự dữ nữa! Tình yêu đã chiến thắng! Tình thương đã vinh thắng! tình thương của Thiên Chúa bao giờ cũng khải thắng!... Chúa Giêsu sống lại nghĩa là gì? Nghĩa là tình yêu của Thiên Chúa mạnh hơn sự dữ và hơn chính sự chết; nghĩa là tình yêu của Thiên Chúa có thể biến đổi đời sống của chúng ta và làm cho những nơi hoang vu cằn cổi trong tâm can của chúng ta nở hoa. Tình yêu của Thiên Chúa có thể làm như thế... Chúa Giêsu không trở về với sự sống trước kia của mình, với sự sống trần thế, mà là tiến vào sự sống vinh hiển của Thiên Chúa và Người đã tiến vào đó với nhân tính của chúng ta, mở ra cho chúng ta một tương lai của niềm hy vọng. Đó là những gì Phục Sinh là: nó là cuộc xuất hành, cuộc vượt qua của con người từ tình trạng nô lệ cho tội lỗi và cho sự dữ đến tình trạng tự do của yêu thương và thiện hảo.... Tình thương của Thiên Chúa có thể biến mảnh đất khô cằn nhất thành một ngôi vườn, có thể phục hồi sự sống cho những khúc xương khô (cf. Ez 37:1-14)... Vậy chúng ta hãy đón nhận ơn Phục Sinh của Chúa Kitô! Chúng ta hãy để cho tình thương của Thiên Chúa canh tân! Chúng ta hãy để cho Chúa Giêsu yêu thương! Chúng ta cũng hãy để cho quyền năng yêu thương của Người có thể biến đổi đời sống của chúng ta nữa và chúng ta hãy trở thành tác nhân cho tình thương này, thành những luồng mạch qua đó Thiên Chúa có thể tưới dội trái đất, bảo vệ toàn thể thiên nhiên tạo vật và làm cho công lý và hòa bình triển nở".

     

    Chủ Sự Đường Thánh Giá ở Colosseum đêm 30/3/2013:

     

    "Thập Giá của Chúa Kitô được Thiên Chúa sử dụng để đáp ứng với sự dữ trên thế gian này. Đôi khi Thiên Chúa dường như chẳng có phản ứng gì với sự dữ cả, như thể Ngài cấm nín vậy. Ấy thế mà Thiên Chúa đã nói đó. Ngài đã lên tiếng trả lời và câu trả lời của Ngài là Thập Giá của Chúa Kitô: một thứ ngôn đó là yêu thương, xót thương và tha thứ. Thập Giá đồng thời cũng là một phán quyết, ở chỗ, khi phán quyết chúng ta Thiên Chúa lại yêu thương chúng ta. Chúng ta hãy nhớ rằng: trong việc phán quyết chúng ta, Thiên Chúa yêu thương chúng ta. Nếu tôi chấp nhận tình yêu của Ngài thì tôi được cứu, bằng nếu tôi từ chối tình yêu ấy thì tôi bị luận phạt. Không phải bởi Ngài mà là bởi chính mình tôi, vì Thiên Chúa không bao giờ lên án; Ngài chỉ biết yêu thương và cứu độ mà thôi".

      

    Bài Giảng Thứ Năm Tuần Thánh cho Thánh Lễ Tiệc Ly chiều 29/3/2013 ở Casal del Marmo Penitential Institute for Minors, với khoảng 50 thiếu niên, trong đó có 11 em nữ, 2 em nữ (1 Ý  và  1 Đông Âu) ở trong số 12 được ngài rửa chân cho:

     

    Đây là tấm gương của Chúa, ở chỗ, Người là Đấng quan trọng nhất mà Người rửa chân cho kẻ khác thì những ai cao trọng nhất trong chúng ta cũng phải phục vụ người khác. Và đó là một biểu hiệu, một dấu hiệu phải không? Việc rửa chân cho một người nào đó có nghĩa là 'tôi hầu hạ anh chị'. Cả chúng ta nữa, giữa chúng ta với nhau, chúng ta không rửa chân cho nhau hằng ngày hay sao - thế nhưng việc này có nghĩa là gì? Tức là chúng ta cần phải giúp đỡ nhau, cần phải giúp đáp nhau. Đôi khi tôi cảm thấy tức giận một ai đó... thế nhưng... bỏ qua. Quên đi. Và nếu ai xin các con điều gì thì hãy làm cho họ. Giúp nhau. Đó là những gì Chúa Giêsu dạy chúng ta và đó là điều cha đang làm đây. Cha làm như thế bằng tất cả tấm lòng của cha, vì đó là phận vụ của cha. Là linh mục và là giám mục, cha cần phải hầu hạ các con. Thế nhưng nó là phận vụ xuất phát từ tấm lòng của cha: Cha yêu thích nó. Cha  yêu thích làm như thế và cha yêu thích làm vì Chúa đã dạy cha điều này...”

     

    Sứ Điệp truyền hình cho Tấm Khăn Liệm trưng bày ở Vương Cung Thánh Đường Turin Ý quốc chiều Thứ Năm Tuần Thánh 30/3/2013 trong Năm Đức Tin:

     

    "Dung Nhan này có đôi mắt nhắm lại. Đó là dung nhan của Đấng đã chết mà lại mầu nhiệm thay Người lại đang nhìn chúng ta và nói với chúng ta trong thầm lặng... Bởi thế chúng ta hãy để mình được ánh mắt này chạm tới, ánh mắt nhắm đến cõi lòng của chúng ta hơn là đôi mắt của chúng ta... Qua Tấm Khăn Liệm Thánh này, Lời duy nhất và trên hết Thiên Chúa muốn nói với chúng ta đó là Tình Yêu đã hóa thân làm người, nhập thể trong lịch sử; Tình Yêu nhân hậu của Thiên Chúa, Đấng đã ôm lấy vào thân tất cả mọi sự dữ của thế gian này để giải thoát chúng ta khỏi quyền lực của nó. Dung Nhan bị biến dạng này giống như tất cả những gương mặt của con người nam nữ bị hư hoại bởi một đời sống không tôn trọng phẩm vị của họ, bởi chiến tranh và bạo lực đang hành hạ thành phần yếu hèn nhất...".

     

    Bài Giảng Chúa Nhật Lễ Lá 24/3/2013:

     

    "... Thập Giá - tại sao thế? Vì Chúa Giêsu mang lấy trên mình sự dữ, dơ bẩn, tội lỗi của thế giới, bao gồm cả tội lỗi của chúng ta - tất cả chúng ta - và Người thanh tẩy nó, Người thanh tẩy nó bằng máu của người, bằng tình thương và tình yêu của Thiên Chúa... Chúa Giêsu ở trên Thập Giá cảm thấy tất cả gánh nặng của sự dữ, và với mãnh lực tình yêu của Thiên Chúa, Người khống chế nó, chiến thắng nó, bằng cuộc phục sinh của Người. Đó là sự thiện Chúa Giêsu thực hiện cho tất cả chúng ta trên ngai tòa Thập Giá của Người. Thập Giá của Chúa Kitô được yêu thương ôm lấy không dẫn đến buồn đau mà là niềm vui sướng!..." 

     

    Bài Giảng Lễ Đăng Quang Giáo Hoàng Thứ Ba 19/3/2013:

     

    "... Chúng ta đừng bao giờ quên rằng quyền hành đích thực là phục vụ, và cả vị Giáo Hoàng nữa, khi hành sử quyền hành cần phải tiến vào trọn vẹn hơn nữa việc phục vụ mà tột đỉnh rạng ngời của nó ở trên Thập Giá. Ngài cần phải được tác động bởi việc phục vụ thấp hèn, cụ thể và trung thành này, đặc biệt đối với người nghèo khổ nhất, yếu kém nhất, ít quan trọng nhất, thành phần được Thánh Mathêu liệt kê trong cuộc chung thẩm về yêu thương bác ái: thành phần đói ăn, khát uống, khách lạ, trần truồng, đau yếu và những ai bị tù ngục (cf Mt 25:31-46).  

     

    Huấn Từ Truyền Tin đầu tiên Chúa Nhật 17/3/2013:

     

    "Trong Chúa Nhật Thứ Năm Mùa Chay này, bài Phúc Âm cho chúng ta thấy câu truyện người đàn bà ngoại tình được Chúa Giêsu cứu cho khỏi bị lên án tử. Bài Phúc Âm cho thấy thái độ của Chúa Giêsu, ở chỗ chúng ta không nghe thấy những lời khinh miệt, chúng ta không nghe những lời lên án, mà là những lời lẽ yêu thương, xót thương, những lời mời gọi chúng ta hoán cải. 'Tôi cũng không kết tội chị. Chị hãy đi và đừng phạm tội nữa!' Nào, anh chị em ơi! Dung nhan của Thiên Chúa là dung nhan của một người cha bao giờ cũng nhẫn nại. Có bao giờ anh chị em nghĩ về sự nhẫn nại của Thiên Chúa, sự nhẫn nại Thiên Chúa đối với từng người chúng ta chăng? Đó là tình thương của Ngài. Ngài luôn luôn nhẫn nại, bao giờ cũng nhẫn nại với chúng ta, thông cảm với chúng ta, chờ đợi chúng ta, không bao giờ chán thứ tha cho chúng ta nếu chúng ta biết làm sao để trở về với Ngài bằng một tấm lòng ăn năn thống hối. Thánh Vịnh nói 'tình thương của Chúa cao cả là dường nào'. Hãy nhớ lại lời tiên tri Isaia là vị tin rằng cho dù tội lỗi của chúng ta có đỏ ngầu chăng nữa thì tình yêu của Thiên Chúa cũng làm cho nó trở nên trắng như tuyết... 'Nếu Thiên Chúa không tha thứ chp mọi người thì thế giới này không còn hiện hữu nữa'... Chúng ta hãy chạy đến với lời chuyển cầu của Đức Mẹ là Đấng ôm trong cánh tay của mình Tình thương của Thiên Chúa đã hóa thân làm người".  

     

    Bài Giảng cho Lễ sáng Chúa Nhật 17/3 ở Nhà Thờ Thánh Anna Giáo Xứ Vatican ở Rôma:

     

    "Chúng ta giống những người, một mặt muốn lắng nghe Chúa Giêsu, mặt khác lại tỏ ra hung dữ với kẻ khác, có đúng không? Lên án kẻ khác, đúng không? Sứ điệp của Chúa Giêsu đó là tình thương... sứ điệp mãnh liệt nhất của Chúa đó là tình thương. Chính Người đã nói: 'Tôi không đến cho kẻ công chính'. Kẻ công chính có thể tự cho mình là công chính... Chúa Giêsu đến cho thành phần tội nhân. Chẳng hạn, anh chị em hãy nghĩ đến lời xì xèo sau khi Người kêu gọi Thánh Mathêu: 'thế nhưng người này đánh bạn với những kẻ tội lỗi!' Và Người đã đến cho chúng ta, khi chúng ta nhìn nhận rằng chúng ta là kẻ tội lỗi. Thế nhưng, nếu chúng ta giống như người Pharisiêu ở trước bàn thờ - Ôi Thiên Chúa, tôi cảm tạ Ngài tôi không phải như mọi người khác - tham lam, bất lương, ngoại tình - hay thậm chí như người thu thuế - thì chúng ta không thể biết được tấm lòng của Chúa và chúng ta sẽ không bao giờ có được niềm vui cảm thấy tình thương này! Không dễ gì tin tưởng vào tình thương của Thiên Chúa, vì tình thương này là một vực sâu khôn thấu. Thế nhưng chúng ta cần phải thực hiện điều này! 'O thưa Cha, nếu cha biết được đời sống của con cha sẽ không nói như thế'. Tại sao? Con đã làm gì chứ?' 'Ôi, con đã làn những điều xấu xa bậy bạ'. 'Được, Hãy đến với Chúa Giêsu; Người thích nghe con nói với Người những điều ấy. Người quên rồi. Người có khả năng để quên. Ngài quên chúng, hôn con, ôm lấy con và chỉ nói cùng con rằng: 'Cả Cha nữa, Cha không kết tội con. Con hãy đi và đừng phạm tội nữa'. Người chỉ khuyên con như thế thôi. Một tháng sau chúng ta lại sống y như vậy... Chúng ta trở lại cùng Chúa. Chúa không bao giờ chán thứ tha cho chúng ta, không khi nào! Chúng ta là những con người chán chường xin được thứ tha. Chúng ta hãy xin ơn đừng bao giờ chán xin ơn tha thứ, vì Người không bao giờ chán tha thứ cho chúng ta. Chúng ta hãy xin ơn này".  

     

    Bài giảng ứng khẩu cho Thánh Lễ với hồng y đoàn ở Nguyện Đường Sistine vào 5 giờ chiều (Roma) ngày Thứ năm 14/3/2013:

     

    "Trong Phúc Âm, cho dù Thánh Phêrô có tuyên xưng Chúa Giêsu là Đức Kitô, nói cùng Người rằng: 'Thày là Đấng Thiên Sai, Con Thiên Chúa hằng sống. Con sẽ theo Thày nhưng xin Thày đừng nói về Thập Giá. Chẳng có gì liên quan đến nó hết... Con sẽ theo Thày mà không có Thập Giá'... Thế nhưng khi chúng ta bước đi mà không có Thập Giá, khi chúng ta xây dựng mà không có Thập Giá, khi chúng ta tuyên xưng một Chúa Kitô phi thập giá... chúng ta không phải là môn đệ của Chúa. Chúng ta là trần gian, chúng ta là những giám mục, linh mục, hồng y, giáo hoàng, nhưng không phải là môn đệ của Chúa. Tôi mong rằng tất cả chúng ta, sau những ngày tràn đầy ân sủng này, có thể can đảm, phải, can đảm để bước đi trước nhan Chúa bằng Thập Giá của Chúa, để xây dựng Giáo Hội trên máu của Chúa được đổ ra từ Thập Giá và để làm chứng cho nguyên vinh danh Chúa Kitô tử giá. Có thế Giáo Hội mới tiến lên..."