Giáo Hoàng Thương Xót

  • Đức Thánh Cha Phanxicô - Giáo Hoàng Thương Xót 2017
  • ĐTC Phanxicô: Tông Thư Lòng Thương Xót và Nỗi Khốn Khổ 11/2016
  • Giáo Lý về Lòng Thương Xót trong Năm Thánh Tình Thương 2016
  • ĐTC Phanxicô - Suy Niệm Thánh Giá Thứ Sáu Tuần Thánh 25/3/2016
  • ĐTC Phanxicô - Chủ Sự Cử Hành Việc Thống Hối 4/3/2016
  • ĐTC Phanxicô với Khóa Học về Tòa Trong Thứ Sáu 4/3/2016
  • ĐTC Phanxicô: Tác Phẩm "Tên của Thiên Chúa là Tình Thương" 12/1//2016
  • ĐTC Phanxicô: Năm Thánh Tình Thương - Tại sao? 9/12/2015
  • ĐTC Phanxicô Khai Mở Năm Thánh Tình Thương - Lễ Mẹ Vô Nhiễm 8/12/2015
  • ĐTC Phanxicô - Dạo Khúc Ngưỡng Cửa Năm Thánh Tình Thương
  • ĐTC Phanxicô: Hai bài giảng về Lễ Lòng Thương Xót Chúa 11-12/4/2015
  • ĐTC Phanxicô - Huấn Từ BT Hòa Giải và loan báo Năm Thánh 14/3/2015
  • ĐTC Phanxicô - Vị Giáo Hoàng của LTXC và cho LTXC - 2015
  • "Chúng ta đang sống trong thời điểm của tình thương 6/3/2014
  • ĐTC Phanxicô Vị Giáo Hoàng của Lòng Thương Xót Chúa - 2014
  • ĐTC Phanxicô Vị Giáo Hoàng của Lòng Thương Xót Chúa - 2013
  • Một Vị Thiên Chúa Thương Xót để được Xót Thương?
  • Khủng bố giáo dân - tấn công giáo hoàng
  • Nếu Giáo Hội cần phải đổi thay thì...
  • Ly dị tái hôn rước lễ
  • Chống khủng bố Đức Thánh Cha Phanxicô
  • Một Vị Thiên Chúa Biến Dạng Dị Hình
  •  

     

    Đức Thánh Cha Phanxicô 

    Vị Giáo Hoàng của Lòng Thương Xót Chúa

    và cho Lòng Thương Xót Chúa

     

    2014

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, tổng hợp và tuyển dịch

     theo Vatican Information Service

     

    (bài này sẽ đưc liên tục cập nhật trong suốt giáo triều của ngài,

    từ mới tới cũ, tức mới trên cũ dưới:

    những chỗ mầu xanh liên quan đến ý nghĩa đặc biệt;

    những chỗ mầu đỏ liên quan đến Lòng Thương Xót Chúa;

     những chỗ mầu tím liên quan đến việc chúng ta thực hành)

     

     

     

    Bài giảng lễ sáng Thứ Ba 16/12/2014 tại Nhà Trọ Thánh Matta

    (Zephaniah 3:1-3,9-12; Mathêu 21:28-32)

    Trong bài giảng lễ trong Tuần III Mùa Vọng sáng Thứ Ba ngày 16/12/2014 hôm nay, căn cứ vào phụng vụ lời Chúa Đức Thánh Cha Phanxicô đã bày tỏ cảm nghiệm lời Chúa của ngài hết sức sâu xa mà lại thực tế như sau:

    Trước hết, nếu nhóm thống hối nhân được Tiên Tri Zephaniah bảo rằng là thánh phần có "lòng khiêm nhượng, khó nghèo, và tin tưởng vào Chúa", thì theo ngài cũng có những kẻ "không chấp nhận sửa sai, họ không tin vào Chúa":
    "Những con người này không thể lãnh nhận Ơn Cứu Độ. Ơn Cứu Độ không dành cho họ. 'Ta sẽ lưu lại nơi ngươi thành phần hiền lành và khiêm hạ; họ sẽ tin tưởng vào danh Chúa suốt cuộc sống của họ'. Và điều này vẫn còn hiệu lực cho tới ngày nay, đúng không? Khi chúng ta nhìn vào dân thánh của Chúa, thành phần khiêm hạ, thành phần dồi dào phong phú ở nơi đức tin của họ vào Chúa, nơi lòng tin tưởng của họ vào Chúa - con người khiêm hạ khó nghèo là thành phần tin tưởng vào Chúa: Những người này là những người được cứu độ và đó là đường lối của Giáo Hội, có phải không? Đó là con đường tôi cần phải theo đuổi, chứ không phải là đường lối không nghe tiếng của Chúa, không chấp nhận sửa sai và không tin tưởng vào Chúa".
    Lời Chúa Giêsu phán trong Phúc Âm hôm nay là "các người thu thuế và gái điếm là những kẻ vào Vương Quốc của Thiên Chúa trước các người", theo Đức Thánh Cha Phanxicô, vẫn còn đúng nơi thành phần cảm thấy rằng mình "tinh tuyền" bởi việc họ đi lễ và rước lễ. Nhưng ngài nhấn mạnh rằng đi lễ rước lễ vẫn chưa đủ:
    "Nếu tấm lòng của anh chị em không phải là một tấm lòng thống hối, nếu anh chị em không lắng nghe Chúa, nếu anh chị em không chấp nhận sửa sai và nếu anh chị em không tin tưởng vào Người thì tấm lòng của anh chị em là một tấm lòng bất hối. Những con người giả hình cảm thấy mình 'tinh tuyền' này cảm thấy bị xúc phạm bởi những gì Chúa Giêsu nói về những người thu thuế và gái điếm, nhưng rồi họ lại âm thầm chiều theo đam mê hay làm ăn - tất cả đều âm thầm kín đáo. Chúa không muốn những hạng người như họ". 
    Đức Thánh Cha kể lại chuyện của một vị thánh tưởng rằng mình đã dâng hết mọi sự cho Chúa, như sau:
    "Ngài lắng nghe Chúa, ngài luôn tuân theo ý muốn của Chúa, ngài đã cống hiến cho Chúa và Chúa đã nói với ngài rằng: 'Vẫn còn một điều nữa con chưa dâng cho Cha. Con người tốt lành tội nghiệp này thưa lại: 'Nhưng lạy Chúa còn cái gì nữa con chưa dâng cho Chúa? Con đã dâng cho Chúa sự sống của con, con hoạt động cho người nghèo, con dạy giáo lý, con làm việc ở đây, ở đó...' 'Thế nhưng vẫn còn một điều con chưa dâng cho Cha'. 'Điều gì thưa Chúa? 'Tội lỗi của con'. 
    "Khi nào 
    chúng ta có thể nói cùng Chúa rằng: 'Lạy Chúa đây là các tội lỗi của con. Chúng không phải là của anh này hay chị kia mà là của con... chúng là của con... Chúng là của con. Xin Chúa hãy nhận lấy chúng để con được cứu độ'. Khi nào chúng ta có thể làm như thế chúng ta mới là thành phần ấy, thành phần hiền lành và khiêm hạ, thành phần tin tưởng vào danh Chúa. Xin Chúa ban cho chúng ta ơn này". 

     

    Bài giảng lễ sáng Thứ Năm 11/12/2014 tại Nhà Trọ Thánh Matta

    (Isaia 41:13-20; Mathêu 11:11-15)

    "Thiên Chúa được trình bày ở đây như là một người mẹ, như là một người mẹ nói chuyện với đứa con thơ nhi của mình: khi một người mẹ hát ru con cho đứa con thơ nhi của mình thì bà sử dụng tiếng
     của một đứa trẻ... Bà nói bằng một giọng của con trẻ, đến độ như ngớ ngẩn buồn cười".
    (Thế nhưng, thực tế phũ phàng cho thấy, trong khi Cha của chúng ta trên trời yêu thương chúng ta một cách nhưng không, chăm sóc cho chúng ta và ưu ái với chúng ta thì trong việc chấp nhận ân sủng yêu thương này của Ngài, chúng ta lại cố gắng muốn "làm chủ" ân sủng ấy và "món hàng hóaân sủng này).
    "Như thế thì sự thật đẹp đẽ về sự gần gũi của Thiên Chúa trở thành một thứ tính sổ sách thiêng liêng: 'Tôi sẽ làm điều ấy vị nhờ đó tôi được 300 ngày ân xá... Tôi sẽ làm điều này vì nó cho tôi được điều kia, và khi làm như vậy tôi sẽ tích cóp thêm nhiều ân sủng'".
    "Thế nhưng ân sủng là gì? Là một món hàng hay sao? Đó là những gì dường như về ân sủng. Và trải qua giòng lịch sử, việc gần gũi của Thiên Chúa với dân của Ngài đã bị phản bội bởi thái độ vị kỷ này, bởi vị kỷ, bởi lòg muốn làm chủ ân sủng, muồn biến ân sủng thành món hàng". 
    "Ân sủng của Thiên Chúa thì khác: là những gì gần gũi, là niềm êm ái dịu dàng... Thiên Chúa của chúng ta quá tốt lành với chúng ta cho đến độ trở thành như ngu muội. Nếu chúng ta can đảm mở lòng mình ra cho niềm êm ái dịu dàng này của Thiên Chúa thì chúng ta có được cái tự do thiêng liêng biết bao! Biết là chừng nào!"
    "Hôm nay nếu anh chị em có chút giờ thì hãy cầm lấy Thánh Kinh, mở Sách Tiên Tri Isaia ra, Đoạn 41, các câu từ 13 đến 20, bảy câu. Hãy đọc đọan này mà xem".
    "Vị Thiên Chúa này, như một người mẹ, hát ru con ở nơi mỗi một người chúng ta".

     

     

    Bài giảng lễ sáng Thứ Ba 9/12/2014 tại Nhà Trọ Thánh Matta
    (Isaia 40:1-11; Mathêu 18:12-14)


    "Ch
    úng ta thường thoát thân khỏi niềm an ủi; chúng ta không tin tưởng; chúng ta cảm thấy dễ chịu hơn nơi sự vật của chúng ta, chúng ta cảm thấy thoải mái hơn cho dù chúng ta bị thất bại hay sa ngã phạm tội..."


    "Tôi tự hỏi đâu là niềm an ủi của Giáo Hội? Như một cá nhân nào đó được an ủi khi họ cảm thấy tình thương và ơn tha thứ của Chúa thế nào thì Giáo Hội cũng hoan hỉ và cảm thấy sung sướng khi Giáo Hội xuất thân như vậy. Trong Phúc Âm, vị mục tử ra đi tìm con chiên lạc - ông có thể tính toán theo kiểu một thương gia buôn bán: '99 con chiên, mà chỉ mất có 1 con, chẳng thành vấn đề; vấn đề số sách - lời và lỗ. Thế nhưng cũng được, chúng ta có thể cho qua đi'. Không, ông có tấm lòng của một vị mục tử, ông ra đi tìm kiếm cho tới khi tìm thấy con chiên lạc, thế rồi ông hân hoan vui sướng..."

     

    "Niềm vui của việc ra đi tìm kiếm anh chị em đứt gánh bỏ cuộc đó là niềm vui của Giáo Hội. Có thế Giáo Hội mới trở thành một người mẹ, mới trở nên phong phú: Khi Giáo Hội không làm như vậy Giáo Hội chẳng còn là mình nữa, là Giáo Hội tự khép mình lại, cho dù Giáo Hội được tổ chức đâu vào đó, có một biểu đồ tổ chức tuyệt vời, hết mọi sự đều tốt đẹp, hết mọi sự đều nề nếp - thế nhưng Giáo Hội lại thiếu mất niềm vui, Giáo Hội thiếu sự an bình, và vì thế Giáo Hội trở thành một Giáo Hội bạc nhược, lo âu, sầu muộn, một Giáo Hội dường như là một bà mụ hơn là một bà mẹ, và Giáo Hội này không có tác dụng, là một Giáo Hội để làm cảnh. Niềm vui của Giáo Hội là sinh sản; niềm vui của Giáo Hội là xuất thân để cống hiến sự sống; niềm vui của Giáo Hội là ra đi tìm kiếm con chiên bị thất tán; niềm vui của Giáo Hội chính là nỗi dịu dàng êm ái của người mục tử, là niềm êm ái dịu dàng của một người mẹ". 

    "Xin Chúa ban cho chúng ta ơn hoạt động, ơn trở thành những Kitô hữu hân hoan trong sự phong phú của Mẹ Giáo Hội, và giữ chúng ta khỏi lây nhiễm thái độ của thành phần Kitô hữu buồn bã này, thái độ bất nhẫn, bạc nhược, lo âu, thành phần Kitô hữu có tất cả những gì là trọn hảo trong Giáo Hội nhưng lại chẳng hề 'sinh con đẻ cái' gì hết. Xin Chúa an ủi chúng ta bằng niềm an ủi của một Mẹ Giáo Hội xuất thân an ủi chúng ta bằng niềm an ủi của Chúa Giêsu và tình thương của Người trong việc thứ tha tội lỗi của chúng ta". 


    Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật II Mùa Vọng 7/12/2014

    Giờ đây, chúng ta hãy để cho lời mời gọi của Tiên Tri Isaia - "Hãy an ủi, hãy ủi an dân Ta" - vang vọng trong cõi lòng của chúng ta trong Mùa Vọng này. Ngày nay đang cần đến thành phần làm chứng nhân cho tình thương và sự êm ái dịu dàng của Chúa, một tình thương và dịu dàng có thể lay động những ai lui bước, phục hồi những ai chán nản, thắp lên ngọn lửa hy vọng. Chính Ngài là Đấng thắp lên ngọn lửa hy vọng chứ không phải chúng ta

    Có rất nhiều trường hợp cần đến chứng từ an ủi của chúng ta. Hãy trở thành hân hoan vui sống, thành phần được ủi an. Tôi nghĩ đến những ai đang bị áp đảo bởi đau thương, bất công và lạm dụng; những ai đang làm nô lệ cho tiền bạc, quyền lực, thành công, trần tục. Đáng thương thay, họ có được một thứ an ủi giả tạo, họ không có sự an ủi thực sự của Chúa!

    Tất cả chúng ta được kêu gọi an ủi anh chị em của chúng ta, cống hiến chứng từ là chỉ có một mình Thiên Chúa mới có thể loại trừ được các căn nguyên gây ra những thảm nạn trong đời sống và về tinh thần mà thôi. Ngài có thể làm điều này. Ngài là Đấng quyền năng!

     

     

    Trả lời Phỏng Vấn với Nhật Báo La Nacion Argentina ngày 4/1/2014

    Vấn: Phải chăng việc canh tân Giáo Hội đã từng được Đức Thánh Cha kêu gọi từ khi được bầu làm giáo hoàng, chính yếu ở trong Tông Huấn Niềm Vui Phúc Âm, cũng nhắm đến thành phần chiên lạc và ngăn chặn tín hữu đào ngũ?

    Đáp: Tôi không thích hình ảnh "dropping out" (đào ngũ) vì nó liên hệ tới vấn đề dụ giáo (proselytism). Tôi không thích dùng những từ ngữ có liên hệ đến vấn đề dụ giáo, vì đó không phải là sự thật. Tôi thích dùng hình ảnh bệnh viện lưu động (the field hospital): có một số người bị thương rất nhiều và đang đợi chờ chúng ta chữa lành các vết thương của họ, họ bị thương bởi hàng ngàn lý do. Chúng ta cần phải vươn đến với họ và chữa lành các vết thương của họ

     

    Vấn: Vậy thì có sách lược để phục hồi những ai đã lìa bỏ Giáo Hội hay chăng?

     

    Đáp: Tôi không thích chữ "strategy" (sách lược), tôi thích nói về tiếng gọi mục vụ của Chúa hơn, bằng không nó có vẻ như là một thứ NGO (Non Government Organization - tổ chức không phải chính phủ). Nó là tiếng gọi của Chúa, ngày nay Giáo Hội đang muốn gì nơi chúng ta, không phải như là một thứ sách lược, vì Giáo Hội không dính dáng gì tối vấn đề dụ giáo. Giáo Hội không muốn liên hệ tới vấn đề dụ giáo, vì Giáo Hội không gia tăng nhờ dụ giáo mà là nhờ sức thu hút như Đức Benedicto XVI đã nói. Giáo Hội cần trở thành một bệnh viện lưu động và chúng ta cần bắt đầu ra tay chữa lành các vết thương đau, như người Samaritanô nhân lành đã làm. Các thương tích của một số người gây ra do bị bỏ bê, những người khác bị thương tích bởi Giáo Hội bỏ rơi, một số người đang phải chịu đựng khủng khiếp.

     

     

     

    Huấn Từ 18/10 Bế Mạc Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Ngoại Lệ III - 2014 (5-19)

     

    "Đó là Giáo Hội... một Giáo Hội không sợ vén tay áo của mình lên để đổ rượu và dầu trên thương tích của con người; ...

    "Đó là Giáo Hội, Duy Nhất, Thánh Thiện, Công Giáo, Tông Truyền, bao gồm cả thành phần tội nhân cần đến tình thương của Thiên Chúa... 

    "Đó là một Giáo Hội không sợ ăn uống với những người làm điếm và thu thuế. Một Giáo Hội mở rộng cửa để đón nhận người thiếu thốn, thống hối nhân chứ không phải chỉ có thành phần công chính hay những ai cho mình là hoàn hảo! 

    "Giáo Hội không hổ thẹn về người anh em sa ngã và giả bộ như không nhìn thấy người anh em ấy, trái lại, cảm thấy mình có liên hệ và hầu như buộc phải nâng người anh em ấy lên cùng phấn khích người anh em này lại tiếp tục cuộc hành trình và hỗ trợ người anh em ấy hướng tới cuộc gặp gỡ cuối cùng với Phu Quân của mình trong Giêrusalem thiên quốc... 

    "Phận sự đầu tiên của các vị mục tử đó là nuôi dưỡng đàn chiên được Chúa ủy thác cho các vị và tìm cách đón nhận con chiên lạc bằng việc chăm sóc và xót thương của một người cha mà không cảm thấy những nỗi lo sợ giả tạo. Ở đây tôi đã nói lộn. Tôi đã nói rằng đón nhận: đúng hơn là lên đường tìm kiếm chúng".

     

    Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 14/9/2014

    Tại sao lại cần đến Cây Thánh Giá này chứ? Chính vì gánh nặng của sự dữ mà chúng ta đã trở thành nô lệ cho nó. Thánh Giá của Chúa Giêsu bày tỏ hai điều: tất cả sức mạnh tiêu cực của sự d và tất cả quyền năng em ái của tình thương Thiên Chúa. Thánh Giá dường như nói lên cái thảm bại của Chúa Giêsu, thế nhưng thực sự là Thánh Giá đánh dấu cuộc vinh thắng của Người. Trên Đồi Canvê, những ai nhạo cười Người đã từng nói với Người rằng: "Nếu ngươi là Con Thiên Chúa thì hãy xuống khỏi thập giá" (Mathêu 27:40). Thế nhưng, đúng hơn là những gì ngược lại: chính vì là Con Thiên Chúa mà Chúa Giêsu đã ở đó, trên cây thập giá, trung thành cho đến cùng với dự án yêu thương của Chúa Cha. Chính vì lý do này mà tại sao Thiên Chúa "đã tôn vinh" Chúa Giêsu (Philiphê 2:9), đặt Người làm vua toàn cầu.  

    Vậy chúng ta thấy gì khi chúng ta hướng mắt về Thánh Giá là nơi Chúa Giêsu bị đóng đanh? Chúng ta chiêm ngưỡng dấu hiệu tình yêu vô cùng của Thiên Chúa đối với từng người và mọi người chúng ta cũng như các nguồn cội của ơn cứu độ chúng ta. Từ Thánh Giá đó tuôn trào tình thương của Chúa Cha là Đấng ôm ấp toàn thể thế gian. Nơi Thánh Giá của Chúa Kitô mà sự dự bị khống chế, sự chết bị đánh bại, sự sống được cống hiến cho chúng ta, niềm hy vọng được phục hồi! Đó là lý do tại sao Giáo Hội "tôn vinh" Thánh Giá, và đó là lý do tại sao Kitô hữu chúng ta chúc lành cho mình bằng Dấu Thánh Giá. Chúng ta không tôn vinh một cây thập giá mà là Thánh Giá Hiển Vinh của Chúa Kitô, một dấu hiệu cho thấy tình yêu vô biên của Thiên Chúa, ơn cứu độ của chúng ta, và là con đường tiến đến phục sinh. Đó là niềm hy vọng của chúng ta 

    Bài giảng Lễ Cưới 14/9/2014

     

    Thiên Chúa không hủy diệt loài rắn, trái lại còn cống hiến nó như là "một chất giải độc", ở chỗ, qua con rắn đồng được Moisen thực hiện, Thiên Chúa truyền đạt quyền lực chữa lành là tình thương của Ngài, một tình thương còn mãnh liệt hơn cả nọc độc của Tên Cám Dỗ

     

    Như chúng ta đã nghe thấy trong Phúc Âm, Chúa Giêsu đồng hóa mình với biểu hiệu này, ở chỗ, vì yêu thương Chúa Cha "đã ban" Người Con duy nhất của mình để nhờ đó con người nam nữ được sự sống đời đời (xem Gioan 3:13-17). Tình yêu bao la này của Chúa Cha đã thúc đẩy Người Con hóa thân làm người, thành một người tôi tớ và chết cho chúng ta trên thập tự giá. Vì tình yêu thương ấy, Chúa Cha đã làm cho Con của Ngài sống lại, ban cho Người quyền thống trị trên toàn thể vũ trụ. Điều này đã được Thánh Phaolô diễn tả trong bài thánh ca ở Bức Thư gửi cho Giáo Đoàn Philiphê (2:6-11). Ai ký thác bản thân mình cho Chúa Giêsu tử giá thì lãnh nhận tình thương của Thiên Chúa và được chữa lành khỏi nọc độc chết chóc của tội lỗi.

     

     

    Giáo Lý về Giáo Hội - Bài 5 - Thứ Tư 10/9/2014

    "Một Kitô hữu có thể nào hiện hữu mà chẳng xót thương hay chăng? Không! Một Kitô hữu cần phải xót thương vì đó là tâm điểm của Phúc Âm"

     

     

    Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 7/9/2014

     

    Chúng ta không nói rằng: "Ôi Chúa, xin thương xót người ở bên con đây hay những tội nhân khác". Không! "Xin thương xót con!" Tất cả chúng ta đều là tội nhân và cần được Chúa thứ tha. Chính Thánh Linh là Đấng  nói với tâm linh của chúng ta và làm cho chúng ta nhận biết các lỗi lầm của chúng ta trong ánh sáng của lời Chúa Giêsu. Và chính Chúa Giêsu mời gọi tất cả chúng ta, thánh nhân cũng như tội nhân, đến với bàn của Người bằng việc qui tụ chúng ta lại ở những giao điểm chính yếu, những trạng huống sống khác nhau (xem Mathêu 22:9-10). Và giữa những điều kiện chung cho những ai cử hành Thánh Thể, có hai điều kiện chính yếu, đó là chúng ta tất cả đều là tội nhân và Thiên Chúa tỏ tình thương của Ngài với hết mọi người. Chúng ta cần phải luôn nhớ điều này trước khi đến với người anh em mình để sửa lỗi cho nhau.  

     

     

    Thứ Tư 9/4/2014: Giáo Lý về 7 Tặng Ân Thánh Linh - Tặng Ân Kính Sợ

    Niềm kính sợ Chúa làm cho chúng ta nhận thức rằng hết mọi sự đều do ơn Chúa, và sức lực thực sự của chúng ta chỉ là ở chỗ theo Chúa Giêsu cũng như để cho Chúa Cha tuôn đổ sự thiện hảo và tình thương của Ngài trên chúng ta. Chúng ta cần phải mở lòng mình ra để sự thiện hảo và tình thương của Thiên Chúa có thể đến với chúng ta. Thánh Linh thực hiện điều này bằng tặng ân kính sợ Chúa, ở chỗ Ngài mở lòng trí của chúng ta ra. Một tấm lòng cởi mở nhờ đó ơn tha thứ, tình thương, sự thiện hảo và những chăm sóc của Thiên Chúa có thể đến với chúng ta, vì chúng ta là những đứa con được vô cùng yêu thương. 

    3- Khi chúng ta được thấm nhiễm niềm kính sợ Chúa thì bấy giờ chúng ta được dẫn dắt theo Chúa một cách khiêm hạ, dễ dạy và tuân phục. Tuy nhiên, không phải bằng một thái độ buông bỏ, tiêu cực, thậm chí than van, mà là bằng thái độ ngỡ ngàng và hân hoan của một người con thấy mình được Cha phục vụ và yêu thương. Bởi thế, niềm kính sợ Chúa không làm cho chúng ta trở thành những Kitô hữu nhút nhát tuân hành, mà là tạo nên trong chúng ta những gì là can đảm và mạnh mẽ! Nó là một tặng ân biến chúng ta thành những Kitô hữu xác tín nhiệt thành, thành phần không vì sợ mà phục tùng Chúa nhưng vì được tình yêu thương của Ngài tác động và chiếm đoạt! Được tình yêu của Thiên Chúa chiếm đoạt! Đó là những gì đáng yêu. Hãy để cho mình được chiếm đoạt bởi tình yêu thương này của Bố/Ba chúng ta, Đấng rất yêu thương chúng ta, Đấng yêu thương chúng ta bằng tất cả tấm lòng của Ngài. 

     

     

    1/6/2014: Huấn Từ Lạy Nữ Vương Lễ Chúa Giêsu Thăng Thiên

     

    Chúa Giêsu, khi về trời, Người mang về cùng Cha một tặng vật. Tặng vật? Đó là các thương tích của Người. Thân thể của người rất đẹp đẽ, không bị bầm dập, không có các vết thương đòn vọt, mà là các thương tích (nơi tay, chân, cạnh sườn và trái tim của Người) vẫn còn đó. Khi trở về cùng Cha, Người tỏ cho Cha thấy các thương tích của Người mà nói cùng Cha rằng: "Xin Cha hãy nhìn mà xem, đây là cái giá thứ tha mà Cha đã trả" Khi Chúa Cha nhìn vào các thương tích của Chúa Giêsu thì Ngài bao giờ cũng tha thứ cho chúng ta, không phải vì chúng ta tốt lành mà là vì Chúa Giêsu đã đền thay cho chúng ta. Nhìn vào các thương tích của Chúa Giêsu, Chúa Cha càng xót thương hơn. Đó là việc làm cao cả của Chúa Giêsu trên trời ngày nay, đó là tỏ cho Cha cái giá thứ tha là các thương tích của Người. Điều này là những gì tuyệt vời và nó khiến chúng ta không còn sợ hãi để xin ơn tha thứ. Chúa Cha luôn tha thức vì Ngài nhìn vào các thương tích của Chúa Giêsu, nhìn đến tội lỗi của chúng ta mà tha thứ tội lỗi cho chúng ta.

     

     

    Bài Giảng CN Lễ LTXC 27/4/2014

    Các thương tích của Chúa Giêsu là một thứ gai chướng, một trở ngại đối với đức tin, thế nhưng các thương tích này cũng là một thứ thử thách của đức tin. Đó là lý do tại sao các thương tích này không bao giờ biến mất trên thân xác của Chúa Kitô phục sinh: chúng vẫn còn đó, vì những thương tích này là dấu hiệu trường tồn cho thấy tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta. Những thương tích ấy là những gì thiết yếu cho việc tin tưởng nơi Thiên Chúa. Không phải là việc tin tưởng rằng Thiên Chúa hiện hữu mà là tin tưởng rằng Thiên Chúa là tình yêu, là lòng thương và trung tín. Thánh Phêrô, trích lời Tiên Tri Isaia, đã viết cho Kitô hữu rằng: "Anh em đã được chữa lành nhờ các thương tích của Người" (1Phêrô 2:24; xem Isaia 53:5). ... Tâm điểm của Phúc Âm là yêu thương và xót thương.

     

    Huấn Từ Triều Kiến Chung Thứ Tư 16/4/2014

    Chúng ta mong thấy Thiên Chúa, bằng quyền toàn năng của Ngài, chế ngự những gì là bất công, sự dữ, tội lỗi và đau khổ bằng một vinh thắng khải hoàn thần linh. Trái lại, Thiên Chúa cho chúng ta thấy một cuộc chiến thắng khiêm tốn dường như theo loài người là thảm bại. Chúng ta có thể nói rằng Thiên Chúa chiến thắng trong thất bại! Thật vậy, Con Thiên Chúa trên thập tự giá như là một con người thảm bại: Người chịu khổ, bị phản nộp, bị khinh bỉ và sau cùng chết đi. Tuy nhiên, Chúa Giêsu để cho sự dữ trút cơn hung tàn lên Người và Người chấp nhận nó để khống chế nó. Cuộc Khổ Nạn của Người không phải là một biến cố đột nhiên xẩy ra (incident); cái chết của Người - một cái chết - "đã được ghi chép". Thật vậy, chúng ta không thấy được nhiều lời dẫn giải. Nó là một mầu nhiệm gây chưng hửng, mầu nhiệm về lòng khiêm nhượng thẳm sâu của Thiên Chúa: "Vì Thiên Chúa đã quá yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài" (Gioan 3:16). Chúng ta nghĩ đến rất nhiều về nỗi sầu thương của Chúa Giêsu trong tuần này và chúng ta hãy tự nhủ rằng: chỉ vì tôi. Cho dù chỉ có một mình tôi trên thế gian này, Người cũng thực hiện điều ấy. Người đã làm như thế vì tôi. Chúng ta hãy hôn cây thập tự giá mà nói: chính vì con, vì con, Giêsu ơi con xin cám ơn Chúa.

     

    Khi tất cả dường như mất mát, khi không còn ai nữa, vì họ đánh "chủ chiên khiến đàn chiên sẽ bị tan tác" (Mathêu 26:31), thì bấy giờ Thiên Chúa ra tay can thiệp bằng quyền năng Phục Sinh. Cuộc Phục Sinh của Chúa Giêsu không phải là một kết thúc có hậu của một dụ ngôn hay, nó không phải là thứ kết thúc có hậu (good ending) của một cuốn phim, mà là việc can thiệp của Chúa Cha trong lúc hy vọng của loài người bị tan tành. Trong lúc hết mọi sự dường như hư hoại, trong lúc sầu thương khiến nhiều người cảm thấy cần phải xuống khỏi thập giá, lại là lúc gần phục sinh nhất. Đêm thật sự càng trở nên tăm tối hơn trước khi bình minh ló dạng, trước khi ánh sáng chiếu soi. Thiên Chúa ra tay can thiệp vào những lúc đen tối nhất để làm tái sáng tỏ.

     

    Thứ Tư 9/4/2014: Giáo Lý về 7 Tặng Ân Thánh Linh - Tặng Ân Khôn Ngoan

    "Chúng ta cần phải xin Chúa ban cho chúng ta Thánh Linh và tặng ân khôn ngoan, thứ khôn ngoan của Thiên Chúa dạy cho chúng ta biết nhìn bằng con mắt của Thiên Chúa, biết cảm nhận bằng tấm lòng của Thiên Chúa, biết nói năng bằng lời lẽ của Thiên Chúa".

     

    6/4/2014: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật V Mùa Chay

    Tác động Chúa Giêsu hồi sinh Lazarô cho thấy một đầu là quyền năng Ân Sủng của Thiên Chúa, còn đầu kia chúng ta nhờ đó thực hiện việc hoán cải và đổi thay. Thế nhưng, anh chị em hãy lắng nghe cho kỹ: không có giới hạn nào đối với Lòng Thương Xót Chúa được cống hiến cho tất cả mọi người! Không có giới hạn nào đối với Lòng Thương Xót Chúa được cống hiến cho tất cả mọi người! Hãy nhớ câu ấy. Và chúng ta tất cả có thể cùng nhau nói: "Lòng Thương Xót Chúa vô hạn đối với tất cả mọi người!" Chúng ta hãy cùng nhau nói: "Lòng Thương Xót Chúa vô hạn đối với tất cả mọi người!" Chúa bao giờ cũng sẵn sàng lấy đi tảng đá mồ tội lỗi chúng ta, những gì phân cách chúng ta với Ngài là ánh sáng của kẻ sống.

     

    28/3/2014 Huấn từ ngỏ cùng các phần tử thuộc Tòa Ân Giải  của Tòa Thánh tham dự Khóa Học thường niên về vấn đề Lý Đoán 

    Trước hết, vai chính của thừa tác vụ Hòa Giải đó là Thánh Linh. Ơn tha thứ do Bí Tích này ban phát đó là sự sống mới được truyền đạt bởi Chúa Kitô Phục Sinh qua Thần Linh của Người: "Các con hãy nhận lấy Thánh Linh. Các con tha tội lỗi cho ai thì tội lỗi ấy được thứ tha; bằng nếu các con cầm tội ai thì tội lỗi ấy bị cầm buộc" (Gioan 20:22-23). Bởi thế, anh em luôn được kêu gọi trở thành "những con người của Thánh Linh", những chứng nhân và là những sứ giả, hân hoan và sung sức, cho Cuộc Phục Sinh của Chúa Kitô. Chứng từ này được tỏ hiện ở trên khuôn mặt, được vang ra nơi lời nói của vị linh mục ban Bí Tích Hòa Giải một cách tin tưởng và "sâu sắc" ("unction"). Ngài đón nhận hối nhân không phải bằng thái độ của một quan tòa hay thậm chí kém hơn như thế là bằng thái độ của một người bạn thuần túy, mà là bằng đức ái của Thiên Chúa, bằng tình yêu thương của một người cha thấy con mình trở về và tiến tới gặp gỡ nó, của một người mục tử tìm thấy con chiên lạc. Tấm lòng của vị linh mục là một tấm lòng có thể cảm kích được, nhưng không xuất phát từ một thứ duy đa cảm (sentimentalism) hay thuần xúc động (emotiveness), mà là bởi "lòng trắc ẩn xót thương!" của Chúa ("bowels of mercy!"). Nếu thực sự truyền thống nói với chúng ta về vai trò lưỡng diện vừa là y sĩ vừa là quan án đối với các vị giải tội thì chúng ta đừng bao giờ quên rằng ngài được kêu gọi để chữa lành như một vị y sĩ và xá giải như một vị quan tòa.

    Khía cạnh thứ hai đó là: nếu Bí Tích Hòa Giải truyền đạt sự sống mới của Đấng Phục Sinh và canh tân ơn Phép Rửa thì công việc của anh em đó là cống hiến nó một cách rộng lượng cho những người anh em - cống hiến ơn huệ này. Một linh mục không chăm lo phần việc này trong thừa tác vụ của mình, trong thời lượng có được, bằng phẩm chất thiêng liêng, thì như một mục tử không chăm sóc con chiên lạc vậy; vị linh mục ấy như một người cha quên mất đứa con lạc loài của mình và bỏ lơ việc giúp đỡ nó. Thế nhưng, tình thương là tâm điểm của Phúc Âm! Đừng quên điều ấy: tình thương là tâm điểm của Phúc Âm! Đó là Tin Mừng Thiên Chúa yêu thương chúng ta, đó là Ngài bao giờ cũng yêu thương con người tội lỗi, và bằng tình yêu ấy, Ngài thu hút họ đến cùng Ngài và kêu gọi họ hoán cải. Chúng ta đừng quên rằng đối với tín hữu thì đến với Bí Tích này là một nỗ lực, vì những lý do cụ thể, vì cảm thấy tự nhiên khó xưng thú với người khác về tội lỗi của mình. Vì thế chúng ta cần phải cố gắng nhiều về bản thân mình, về bản tính của mình, để chúng ta đừng bao giờ trở thành một thứ chướng ngại, nhưng luôn nuôi dưỡng cách thức tỏ hiện tình thương và tha thứ. Tuy nhiên, thường xẩy ra là có người đến nói rằng: "Tôi đã không xưng tội nhiều năm, tôi đã từng có vấn đề này, tôi đã bỏ không đi Xưng Tội vì tôi đã gặp một vị linh mục và ngài đã nói điều này điều kia với tôi", và chúng ta thấy cái thiếu khôn khéo, cái hụt hẫng nơi tình yêu thương mục vụ nơi những gì người ấy nói. Thế rồi họ bỏ đi, vì một cảm nghiệm xấu nơi việc Xưng Tội của họ. Nếu có một thái độ của người cha, xuất phát từ lòng thiện hảo của Thiên Chúa, thì điều ấy sẽ không bao giờ xẩy ra.

    Cần phải coi chừng hai thái cực, đó là ngặt nghèo và lỏng lẻo. Chẳng có thái cực nào là tốt, vì thực sự chúng không tỏ ra trách nhiệm đối với con người của hối nhân. Trái lại, tình thương thì thực sự lắng nghe bằng con tim của Thiên Chúa, và tỏ ra muốn nâng đỡ linh hồn ấy trên con đường hòa giải. Xưng Tội không phải là một phiên tòa lên án (a court of condemnation) mà là một cảm nghiệm được thứ tha và xót thương!

     

    28/3/2014 Thánh Lễ sáng tại Nhà Thánh Matta - Bài giảng của ĐTC Phanxicô về bài sách Tiên Tri Hosea 14:2-10:

    "Israel ơi, hãy trở về cùng Chúa, Thiên Chúa của ngươi; người đã gục ngã bởi lỗi lầm của ngươi. Hãy trở về cùng Chúa với các lòi lẽ của ngươi". Theo ĐTC thì đó là lời huấn dụ của Người Cha ngỏ cùng người con. ĐTC nói: "Đó là tâm can của Cha chúng ta, Thiên Chúa là thế đó: Ngài không hề mệt mỏi, Ngài không hề mệt mỏi! Qua rất nhiều thế kỷ Ngài đã từng làm như thế, với rất nhiều thứ bội giáo bỏ đạo, rất nhiều thứ bội giáo bỏ đạo của con người. Ngài bao giờ cũng trở lại, vì Thiên Chúa của chúng ta là một vị Thiên Chúa đang đợi chờ. Từ buổi chiều trong Địa Đường ấy, Adong đã lìa bỏ Địa Đường bằng một án phạt và một lời hứa. Và Ngài trung thành, Chúa trung thành với lời hứa của mình, vì Ngài không thể chối bỏ chính mình Ngài. Ngài trung thành. Và vì thế mà Ngài chờ đợi tất cả chúng ta suốt giòng lịch sử. Ngài là vị Thiên Chúa đợi chờ chúng ta, luôn luôn chờ đợi..... Thiên Chúa đợi chờ và Thiên Chúa cũng thứ tha nữa. Ngài là vị Thiên Chúa của tình thương, ở chỗ, Ngài không mỏi mệt trong việc tha thứ cho chúng ta. Chính chúng ta mới là kẻ mệt mỏi xin ơn tha thứ, nhưng Ngài không bao giờ biết mệt. Bảy mươi bảy lần bảy; hãy cứ thứ tha. Và theo quan điểm buôn bán thì cán cân bị thiếu hụt. Ngài bao giờ cũng lỗ lã: Ngài lỗ ở cán cân sự vật nhưng lại thắng cuộc nơi yêu thương.

     

    Thứ Tư 26/3/2014: Bài 8 - Bí Tích Truyền Chức Thánh

     

    Bí Tích Truyền Chức Thánh, được phân kết thành ba cấp trật là giáo phẩm / giám mục, giáo sĩ / linh mục và phó tế, là Bí Tích giúp thực hiện thừa tác vụ được Chúa Giêsu ký thác cho các Tông Đồ trong việc chăm nuôi đàn chiên của Người, bằng quyền năng của Thần linh và theo như tấm lòng của Người. Việc chăm nuôi đàn chiên của Chúa Giêsu không phải bằng quyền năng của sức mạnh loài người hay bằng sức mạnh của riêng mình, mà là bằng quyền năng của Thần Linh và theo như tấm lòng của Người, mà tấm lòng của Chúa Giêsu là một tấm lòng yêu thương. Vị linh mục, Giám Mục, phó tế cần phải chăm nuôi đàn chiên của Chúa bằng tình yêu thương. Nếu họ không làm như thế bằng tình yêu thương thì thật là vô dụng. Theo ý nghĩa ấy thì các vị thừa tác viên được tuyển chọn và thánh hiến cho việc phục vụ này kéo dài việc hiện diện của Chúa Giêsu trong thời gian, nếu các vị làm như thế bằng quyền năng của Thánh Linh nhân danh Thiên Chúa và bằng tình yêu thương. ...

     

    Một đặc tính khác luôn xuất phát từ mối liên kết bí tích với Chúa Kitô đó là "tình yêu tha thiết đối với Giáo Hội". Chúng ta nghĩ đến đoạn Thư gửi Cộng Đoàn Êphêsô có lời Thánh Phaolô nói rằng Chúa Kitô "đã yêu thương Giáo Hội và đã hiến mình cho Giáo Hội, để Người thánh hóa Giáo Hội, thanh tẩy Giáo Hội bằng việc rửa sạch bởi lời, để Người có được một Giáo Hội rạng ngời, vô tì tích, không nhăn nheo hay bất cứ những gì như thế" (5:25-27). Vì Bí Tích Truyền Chức Thánh mà vị thừa tác viên hy hiến tất cả con người mình cho cộng đồng và hết lòng yêu thương cộng đồng: đó là gia đình của ngài. Vị Giám Mục và linh mục yêu thương Giáo Hội nơi cộng đồng của mình, các vị yêu thương Giáo Hội một cách tha thiết. Ra sao? Như Chúa Kitô yêu thương Giáo Hội. Thánh Phaolô cũng nói như thế về hôn phối: người chồng yêu thương vợ mình như Chúa Kitô yêu thương Giáo Hội. Đó là một mầu nhiệm cao cả của yêu thương: thừa tác vụ tư tế này và thừa tác vụ hôn phối, hai Bí Tích trở thành đường lối nhờ đó con người thường dùng để đến cùng Chúa.  

     

     

     

    Thứ Tư 26/2/2014: Bài 7 - Bí Tích Xức Dầu Bệnh Nhân

    Bí Tích Xức Dầu Bệnh Nhân, một bí tích giúp cho tay của chúng ta có thể chạm đến con người bằng lòng cảm thương của Thiên Chúa. Trong qua khứ bí tích này được gọi là "Extreme Unction - Xức Dầu Sau Hết", vì được hiểu như niềm an ủi thiêng liêng cuối cùng trong giờ lâm chung. Trái lại, kiểu nói "Xức Dầu Bệnh Nhân" giúp chúng ta nới rộng cái nhìn của chúng ta về cảm nghiệm bệnh hoạn và khổ đau, hướng về tình thương của Thiên Chúa.

     

    Thứ Tư 19/2: Bài 6 - Bí Tích Giải Tội

    Các bạn thân mến, việc cử hành Bí Tích Hòa Giải nghĩa là việc được ấp ủ một cách ấm áp: nó là tác động ôm ấp của Người Cha vô cùng yêu xót thương. Chúng ta hãy nhớ dụ ngôn tuyệt vời, tuyệt vời về người con bỏ nhà mình mà đi mang theo tiền bạc được thừa hưởng; hắn đã phung phí tất cả tiền bạc, để rồi khi hắn không còn gì nữa, hắn đã quyết định trở về nhà, không phải như là một người con mà là một tên đầy tớ. Hắn chất chứa trong lòng rất ư là nhiều lầm lỗi và cảm thấy hết sức là hổ thẹn. Lạ lùng thay khi hắn bắt đầu nói, xin tha thứ, thì người cha lại không để hắn nói, đã ôm lấy hắn, đã hôn hắn và mở tiệc mừng. Nhưng tôi xin nói cùng các bạn rằng: mỗi khi chúng ta xưng tội là mỗi lần Thiên Chúa ôm lấy chúng ta, Thiên Chúa mở tiệc ăn mừng! Chúng ta hãy tiến bước theo con đường ấy. Xin Thiên Chúa chúc lành cho anh chị em!

     

     

    Thứ Tư 12/2: Bài 5 - Sống Bí Tích Thánh Thể

    Một dấu hiệu thứ hai, dấu hiệu rất quan trọng đó là ơn cảm thấy mình được thứ tha và sẵn sàng tha thứ. Đôi khi có những người hỏi rằng:"Tại sao chúng ta cần phải đi nhà thờ trong khi đó những người có thói quen tham dự Thánh Lễ lại là thành phần tội nhân như những người khác chứ?" Biết bao nhiêu lần chúng ta đã nghe thấy điều này! Thực tế cho thấy ai cử hành Thánh Thể mà không làm như vậy là vì họ tin tưởng họ khá hơn người khác, hay muốn tỏ ra mình khá hơn người khác, thế nhưng thực sự là họ cảm thấy mình cần được tình thương của Thiên Chúa đón nhận và tái sinh, một tình thương đã hóa thành nhục thể nơi Chúa Giêsu Kitô. Nếu từng người chúng ta không cảm thấy tình thương của Thiên Chúa, không cảm thấy mình như là một tội nhân, thì thà đừng đi Lễ nữa! Chúng ta đi Lễ vì chúng ta là những tội nhân và chúng ta muốn được Thiên Chúa thứ tha, muốn tham dự vào ơn cứu chuộc của Chúa Giêsu, vào ơn tha thứ của Người. Lời "tôi thú nhận" chúng ta đọc ở đầu lễ không phải là một thứ "pro forma - theo hình thức" mà là một tác động thống hối thực sự! Tôi là một tội nhân và tôi xưng thú như vậy, đó là cách mở đầu Thánh Lễ! Chúng ta không bao giờ được quên rằng Bữa Tiệc Ly của Chúa Giêsu đã diễn ra "vào đêm Người bị phản nộp" (1Corinto 11:23). Ở nơi bánh và rượu mà chúng ta hiến dâng và là bánh rượu qui tụ chúng ta lại thì mỗi lần được tái diễn đều là tặng ân Mình và Máu Chúa Kitô để tha thứ tội lỗi của chúng ta. Chúng ta cần phải đi Lễ một cách khiêm tốn, như là những tội nhân để Chúa hòa giải với chúng ta.

     

    2/2 - Huấn Từ Truyền Tin - Chúa Nhật IV Thường Niên

     

    Giáo Hội và thế giới cần đến chứng từ yêu thương và xót thương này của Thiên Chúa. Thành phần tận hiến, những tu sĩ nam nữ, là chứng từ cho thấy Thiên Chúa, Đấng thiện hảo và xót thương...

     

     

     

    26/1 Huấn Từ Truyền Tin - Chúa Nhật III Thường Niên

     

    Phúc Âm Chúa Nhật này thuật lại khởi điểm đời sống công khai của Chúa Giêsu ở các phố thị và làng mạc Xứ Galilêa. Sứ vụ của Người không bắt đầu ở Giêrusalem, trung tâm về tôn giáo và cũng là trung tâm về xã hội và chính trị, mà là ở một miền đất ngoại vi bên lề, một miền đất bị hầu hết thành phần Do Thái ngoan đạo khinh bỉ vì ở miền đất này có các thành phần ngoại quốc khác nhau; đó là lý do tại sao Tiên Tri Isaia đã gọi nó là "Xứ Galilêa thuộc các dân nước" (9:1).

     

    Nó là một miền đất biên giới, một nơi qua lại của thành phần dân chúng thuộc các chủng tộc, văn hóa và tôn giáo khác nhau tụ lại. Bởi thế Galilêa trở thành một nơi tiêu biểu cho Phúc Âm hướng tới tất cả mọi dân nước. Theo quan điểm ấy thì Galilêa giống như thế giới ngày nay, ở chỗ đồng hiện diện của các thứ văn hóa khác nhau, nhu cầu cần so sánh và nhu cầu cần hội ngộ. Cả chúng ta nữa bị chìm đắm hằng ngày vào một thứ "Galilêa thuộc các dân nước", và trong thứ bối cảnh này chúng ta cảm thấy lo sợ và chiều theo khuynh hướng thực hiện việc ngăn chặn rào cản để cảm thấy mình được an toàn hơn, được bảo vệ hơn. Thế nhưng Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng Tin Mừng được Người mang đến không phải chỉ dành cho một phần nhân loại mà là được truyền đạt cho hết mọi người. Nó là một thứ loan báo về niềm hân hoan nhắm đến những ai đang đợi chờ nó, thế nhưng cũng cho tất cả những ai có lẽ không còn chờ đợi bất cứ gì nữa và thậm chí không còn sức để tìm kiếm và kêu xin.

     

    Bắt đầu từ Galilêa, Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng không có ai bị loại trừ khỏi ơn cứu độ của Thiên Chúa, trái lại, chính từ những nơi ngoại biên này mà Thiên Chúa thích khởi sự, từ những gì là bé mọn nhất, để vươn tới hết mọi người. Người dạy chúng ta một phương pháp, phương pháp của Người, cũng cho thấy nội dung của của nó là tình thương của Cha....

     

     

    19/1 Huấn Từ Truyền Tin - Chúa Nhật II Thường Niên

     

    Bấy giờ vị Tẩy Giả thấy Chúa Giêsu đang tiến đến giữa đám đông dân chúng, và được soi động từ trên Cao, ngài đã nhận ra nơi Người Đấng được Thiên Chúa sai đến; bởi thế ngài nhắm đến Người bằng những lời này: "Kìa, Con Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian!" (Gioan 1:29). Động từ được chuyển dịch như "xóa bỏ" theo nghĩa đen là "nâng lên", là "nhận lấy vào thân". Chúa Giêsu đã đến thế giới với một sứ vụ đích thực đó là giải thoát thế giới khỏi tình trạng làm nô lệ cho tội lỗi bằng cách tự ôm lấy tội lỗi của nhân loại. Ra sao? Với tình yêu. Không còn cách nào khác để chế ngự sự dữ và tội lỗi ngoài tình yêu là yếu tố đưa đến chỗ hiến mạng sống mình cho người khác.... Người là Chiên Vượt Qua thực sự, Đấng dìm mình vào giòng sông tội lỗi của chúng ta để thanh tẩy chúng ta.

     

    ... Hình ảnh con chiên có thể là những gì ngỡ ngàng; thật vậy, một con thú thật sự không có gì là mạnh mẽ và cường tráng lại mang trên vai mình một gánh nặng đè nén. Cái khối khổng lồ sự dữ được lấy đi và được cất bỏ bởi một tạo vật yếu đuối và mỏng dòn, tiêu biểu cho đức tuân phục, dễ dạy và tình yêu không chống cự đến độ hiến mình hy sinh. Con chiên không phải là một tay cai trị mà là dễ dậy, nó không hung hăng mà là an bình; nó không có nanh vuốt trên mặt để tấn công; trái lại, nó chịu đựng và thuận phục. Chúa Giêsu là thế. Chúa Giêsu như vậy đó, như một con chiên.

     

    ... Là thành phần môn đệ của Con Chiên nghĩa là không sống như một "thành quách bị vây hãm - besieged citadel", mà như là một thành ở trên một ngọn đồi, mở ra, tiếp nhận và nâng đỡ.

     

     

    12/1 - Huấn Từ Truyền Tin - Chúa Nhật I Thường Niên

     

    Đoạn Phúc Âm hôm nay nhấn mạnh rằng khi Chúa Giêsu lãnh nhận Phép Rửa bởi Thánh Gioan ở Sông Dược Đăng (Jordan), thì "các tầng trời mở ra" cho Người (Mathêu 3:16). Điều này hoàn trọn các lời tiên tri. Thật vậy, có một lời nguyện phụng vụ chúng ta lập lại trong Mùa Vọng đó là: "Ôi Ngài sẽ xé toang các tầng trời mà xuống" (Isaia 64:1). Nếu các tầng trời vẫn còn bị đóng thì chân trời của chúng ta trên cuộc đời trần gian này trở nên tăm tối vô vọng. Trái lại, trong việc cử hành Giáng Sinh, một lần nữa, đức tin đã cống hiến cho chúng ta niềm tin tưởng rằng các tầng trời bị xé toang trước việc Chúa Kitô tới. Và vào ngày Chúa Kitô lãnh nhận phép rửa, chúng ta tiếp tục chiêm ngưỡng thấy các tầng trời mở ra. Việc tỏ hiện của Người Con Thiên Chúa trên trái đất này đánh dấu khởi điểm của thời điểm cao cả của tình thương, sau khi tội lỗi đã đóng các tầng trời lại, vươn mình lên như là một thứ rào cản giữa nhân loại và Đấng Hóa Công của họ. Các tầng trời mở ra trước việc Chúa Kitô đến! Thiên Chúa ban cho chúng ta nơi Chúa Kitô sự bảo đảm về một tình yêu bất khả diệt. Từ giây phút Lời đã hóa thành nhục thể bởi thế mới có thể thấy được các tầng trời mở ra. Các mục đồng ở Bêlem, thành phần Đạo Sĩ Phương Đông, vị Tẩy Giả, các Tông Đồ của Chúa Giêsu, và Thánh Stephanô, vị tử đạo tiên khởi, đã có thể kêu lên rằng: "Kìa, tôi thấy các tầng trời mở ra!" (Acts 7:56). Mỗi người chúng ta đều có thể, nếu chúng ta để mình được thấm nhiễm tình yêu Thiên Chúa là những gì được ban cho chúng ta lần đầu tiên nhờ Thánh Linh nơi Phép Rửa. Chúng ta hãy để mình được tình yêu của Thiên Chúa xâm chiếm! Đây là thời điểm cao cả của tình thương! Đừng quên điều ấy: Đây là thời điểm cao cả của Tình Thương!...

     

     

    Huấn Từ Truyền Tin - Thứ Hai 6/1 Lễ Hiển Linh

     

    ... Lễ này cho chúng ta thấy một chuyển động lưỡng diện - a double movement: một hướng là chuyển động của Thiên Chúa về phía thế giới, về phía nhân loại - đó là toàn thể lịch sử cứu độ mà tột đỉnh nơi Chúa Giêsu - còn hướng kia là chuyển động của loài người về phía Thiên Chúa - chúng ta hãy nghĩ về các tôn giáo, về việc tìm kiếm chân lý, về cuộc hành trình của các dân nước hướng về hòa bình, hòa bình bên trong, công lý, tự do. Và việc chuyển động lưỡng diện này được thôi thúc bởi một sức hút hỗ tương - a mutual attraction. Cái gì đã lôi kéo Thiên Chúa? Chính vì tình yêu thương đối với chúng ta, ở chỗ, chúng ta là con cái của Ngài, Ngài yêu thương chúng ta và muốn giải thoát chúng ta khỏi sự dữ, khỏi bệnh nạn, khỏi chết chóc, mà đưa chúng ta về nhà của Ngài, về Vương Quốc của Ngài... Và từ chúng ta xuất phát một tình yêu, một ước muốn, đó là sự thiện bao giờ cũng lôi kéo chúng ta, sự thật thu hút chúng ta, sự sống, hạnh phúc, sự mỹ lôi cuốn chúng ta... Chúa Giêsu là tụ điểm - the meeting point của sức thu hút hỗ tương này, của việc chuyển động lưỡng diện ấy. Người là Thiên Chúa và là con người: Giêsu. Thiên Chúa và con người. Thế nhưng, ai đã khởi động? Thiên Chúa, bao giờ cũng là Thiên Chúa! Tình yêu của Thiên Chúa bao giờ cũng xẩy ra trước tình yêu của chúng ta! Ngài bao giờ cũng khởi động. Ngài chờ đợi chúng ta, Ngài mời gọi chúng ta, Ngài bao giờ cũng khởi động. Chúa Giêsu là Thiên Chúa đã hóa thân làm người, đã hóa thành nhục thể, Người được sinh ra cho chúng ta. Ngôi sao mới lạ xuất hiện cho thành phần Đạo Sĩ là dấu hiệu về cuộc hạ sinh của Chúa Kitô. Nếu không thấy ngôi sao này những người ấy đã không lên d0ường. Ánh sáng đi trước chúng ta, sự thật đi trước chúng ta, sự mỹ đi trước chúng ta. Thiên Chúa đi trước chúng ta. Tiên Tri Isaia đã nói rằng Thiên Chúa như thứ hoa của cây hạnh nhân - the almond tree. Tại sao? Vì ở miền đó cây hạnh nhân này là cây đầu tiên nở hoa. Thiên Chúa luôn là Đấng đi trước, Ngài luôn là Đấng tìm kiếm chúng ta trước, Ngài thực hiện bước đầu tiên. Thiên Chúa hằng đi trước chúng ta. Ân sủng của Ngài đi trước chúng ta và ân sủng này đã xuất hiện ở nơi Chúa Giêsu. Người là Cuộc Hiển Linh - the Epiphany. Chúa Giêsu Kitô là cuộc biểu lộ tình yêu thương của Thiên Chúa. Người ở cùng chúng ta...