Giáo Hoàng Thương Xót

  • Đức Thánh Cha Phanxicô - Giáo Hoàng Thương Xót 2017
  • ĐTC Phanxicô: Tông Thư Lòng Thương Xót và Nỗi Khốn Khổ 11/2016
  • Giáo Lý về Lòng Thương Xót trong Năm Thánh Tình Thương 2016
  • ĐTC Phanxicô - Suy Niệm Thánh Giá Thứ Sáu Tuần Thánh 25/3/2016
  • ĐTC Phanxicô - Chủ Sự Cử Hành Việc Thống Hối 4/3/2016
  • ĐTC Phanxicô với Khóa Học về Tòa Trong Thứ Sáu 4/3/2016
  • ĐTC Phanxicô: Tác Phẩm "Tên của Thiên Chúa là Tình Thương" 12/1//2016
  • ĐTC Phanxicô: Năm Thánh Tình Thương - Tại sao? 9/12/2015
  • ĐTC Phanxicô Khai Mở Năm Thánh Tình Thương - Lễ Mẹ Vô Nhiễm 8/12/2015
  • ĐTC Phanxicô - Dạo Khúc Ngưỡng Cửa Năm Thánh Tình Thương
  • ĐTC Phanxicô: Hai bài giảng về Lễ Lòng Thương Xót Chúa 11-12/4/2015
  • ĐTC Phanxicô - Huấn Từ BT Hòa Giải và loan báo Năm Thánh 14/3/2015
  • ĐTC Phanxicô - Vị Giáo Hoàng của LTXC và cho LTXC - 2015
  • "Chúng ta đang sống trong thời điểm của tình thương 6/3/2014
  • ĐTC Phanxicô Vị Giáo Hoàng của Lòng Thương Xót Chúa - 2014
  • ĐTC Phanxicô Vị Giáo Hoàng của Lòng Thương Xót Chúa - 2013
  • Một Vị Thiên Chúa Thương Xót để được Xót Thương?
  • Khủng bố giáo dân - tấn công giáo hoàng
  • Nếu Giáo Hội cần phải đổi thay thì...
  • Ly dị tái hôn rước lễ
  • Chống khủng bố Đức Thánh Cha Phanxicô
  • Một Vị Thiên Chúa Biến Dạng Dị Hình
  • "Chúng ta đang sống trong thời điểm của tình thương

    đã 30 năm rồi hay hơn nữa, cho đến hiện nay" 

     

    "Chúa Giêsu dường như là một người vô gia cư (a homeless person)"

    (Đức Thánh Cha Phanxicô huấn dụ hàng giáo sĩ Giáo Phận Rôma hôm Thứ Năm ngày 6/3/2014 ở Sảnh Đường Phaolô VI vào đầu Mùa Chay theo thông lệ hằng năm)

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

    http://www.zenit.org/en/articles/pope-s-reflection-on-mercy-as-he-meets-with-priests-of-rome

     

    Khi gặp Đức Hồng Y Đại Diện (Biệt chú của người dịch: đó là Đức Hồng Y Agostino Vallini) chúng tôi đã nghĩ đến cuộc gặp gỡ này, tôi nói cùng ngài rằng tôi có thể thực hiện một bài suy niệm cho anh em về chủ đề tình thương. Thật là tốt đẹp, vào lúc mở đầu Mùa Chay, cùng nhau suy niệm về tình thương với tư cách là các linh mục. Tất cả chúng ta đều cần đến nó, cả thành phần tín hữu nữa, vì với tư cách là các vị chủ chăn chúng ta cần phải cống hiến rất ư là nhiều tình thương, rất ư là nhiều!

    Đoạn Phúc Âm Thánh Mathêu (Biệt chú của người dịch, đó là đoạn 9:35-38) chúng ta đã nghe khiến chúng ta hướng ánh mắt về Chúa Giêsu là Đấng đang bước đi qua các phố xá và thôn làng. Và đó là những gì khêu gợi tò mò cần biết. Đâu là nơi Chúa Giêsu thường ở nhất, đâu là nơi có thể tìm thấy Người dễ nhất? Trên đường phố. Có thể nói Chúa Giêsu dường như là một người vô gia cư (a homeless person), vì Người luôn ở trên đường phố. Đời sống của Chúa Giêsu là một cuộc đời trên đường phố. Trước hết Người mời gọi chúng ta hãy cảm nhận được chiều sâu của tâm can Người, những gì Người cảm thấy đối với đám đông, đối với thành phần dân chúng Người gặp gỡ: thái độ "cảm thương" nội tâm, khi thấy đám đông, Người thấy cảm thương họ. Vì Người thấy dân chúng "mệt mỏi và kiệt sức, như chiên không mục tử". Chúng ta đã nghe thấy những lời này rất nhiều lần, đến độ có lẽ chúng không mãnh liệt thấm nhập vào chúng ta. Thế nhưng, chúng là những gì mạnh mẽ! Chúng là một cái gì đó giống như nhiều người anh em gặp gỡ hôm nay trên các nẻo đường lân cận của anh em... Thế rồi chân trời rộng mở, và chúng ta thấy rằng những phố xá và các thôn làng này không phải chỉ là Rôma và Ý quốc mà là thế giới... Và những đám đông kiệt sức là thành phần dân chúng thuộc nhiều xứ sở đang chịu đựng khổ đau mà còn ở trong những hoàn cảnh khốn khó hơn nữa...

    Bấy giờ chúng ta mới hiểu rằng chúng ta không phải ở đây để thực hiện một cuộc tĩnh tâm vào đầu Mùa Chay, mà là lắng nghe tiếng của Vị Thần Linh đang nói cùng toàn thể Giáo Hội trong thời điểm của chúng ta đây, thực sự là thời điểm của tình thương. Tôi chắc chắn như thế. Nó không phải chỉ trong Mùa Chay. Chúng ta đang sống trong thời điểm của tình thương đã 30 năm hay hơn thế nữa, cho đến hiện nay.

    1- Đây là thời điểm của tình thương trong toàn thể Giáo Hội

    Nó đã được thiết lập bởi Chân Phước Gioan Phaolô II. Ngài đã "trực giác" thấy rằng đây là thời điểm của tình thương. Chúng ta nhớ lại việc phong chân phước và hiển thánh cho Nữ Tu Faustina Kowalska; sau đó ngài đã lập lễ Lòng Thương Xót Chúa. Ngài đã đi từ từ, từ từ, và đã dẫn đầu về điều này.

    Trong bài giảng phong Hiển Thánh xẩy ra vào năm 2000, Đức Gioan Phaolô II đã nhấn mạnh rằng sứ điệp của Chúa Giêsu Kitô truyền cho Nữ Tu Faustina đã rơi vào thời điểm giữa hai Thế Chiến và gắn liền với lịch sử của thế kỷ 20. Tương lai của con người trên trái đất này sẽ ra sao, ngài nói: "Đó là những gì chúng ta không biết được. Tuy nhiên, thực tế cho thấy là cùng với những tiến triển mới chúng ta sẽ không thiếu những cảm nghiệm khổ đau. Nhưng ánh sáng của Lòng Thương Xót Chúa mà Chúa đã thực sự muốn cống hiến cho thế giới một lần nữa qua đặc sủng của Nữ Tu Faustina, sẽ chiếu sáng đường đi nước bước của con người của ngàn năm thứ ba". Thật là rõ ràng. Nó là những gì hiển nhiên vào năm 2000, nhưng nó đã là một cái gì đó đã từng được chín mùi nơi tâm can của ngài vào một lúc nào đó. Ngài đã có cái trực giác này trong việc cầu nguyện của ngài.

    (Biệt chú của người dịch: những gì được Đức Thánh Cha Phanxicô vừa trích dẫn ở đoạn trên đây là lời của Chân Phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, tuy không hoàn toàn nguyên văn nhưng cũng chất chứa những ý tưởng chính xác về những gì Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II muốn nói trong bài giảng phong 4 tân Chân Phước Người Balan ở Balan vào Chúa Nhật ngày 18/8/2002, nguyên văn như sau: “...Có lẽ vì thế kỷ 20, mặc dù có những thành đạt không thể chối cãi về nhiều lãnh vực, cũng đã bị ghi dấu một cách đặc biệt bởi mầu nhiệm lỗi lầm - 'mystery of iniquity'. Chúng ta đã tiến vào ngàn năm mới với di sản vừa thiện vừa ác này. Những chân trời mới trong việc phát triển đang mở ra trước nhân loại, kèm theo đó có cả những cái nguy hiểm chưa từng có. ... Cảm nghiệm được mầu nhiệm ấy, con người mới sống trong nơm nớp lo sợ về tương lai, lo sợ về tình trạng trống rỗng, lo sợ phải khổ đau, lo sợ bị hủy diệt. Có lẽ chính vì lý do này mà Chúa Kitô, qua việc sử dụng chứng từ của một Nữ Tu thấp hèn, đã đến với thời đại của chúng ta để tỏ cho chúng ta thấy một cách rõ ràng nguồn mạch sống khuây khỏa và hy vọng ở nơi tình thương đời đời của Thiên Chúa. ... Đã đến lúc sứ điệp Lòng Thương Xót Chúa có thể làm cho các tâm hồn tràn đầy hy vọng và trở nên tia sáng cho một nền văn minh mới, một nền văn minh yêu thương”).  

    Ngày nay chúng ta đã quá mau chóng quên đi hết mọi sự, kể cả Huấn Quyền của Giáo Hội nữa! Một phần nào đó không thể tránh được, nhưng chúng ta không thể quên những nội dung lớn lao này, những trực giác cao cả ấy và những gì được gửi gấm cho Dân Chúa. Mà cái gửi gấm về Lòng Thương Xót Chúa là một trong những điều đó. Đó là một gửi gấm ngài đã cống hiến cho chúng ta nhưng từ Trên Cao. Tùy chúng ta là thành phần thừa tác viên của Giáo Hội có bảo tồm sứ điệp này hay chăng, đặc biệt là trong việc giảng dạy và các cử chỉ của chúng ta, nơi những dấu chỉ, nơi những chọn lực về mục vụ, chẳng hạn như việc chọn lựa phục hồi quyền ưu tiên cho Bí Tích Hòa Giải, đồng thời, cho cả các công việc xót thương; để hòa giải, để tạo an bình nhờ Bí Tích này, bằng cả ngôn từ cùng với các việc xót thương.

    2- Tình thương nghĩa là gì đối với các linh mục?

    Tôi nhớ rằng có một số trong anh em đã gọi điện thoại cho tôi, đã viết thư cho tôi, và sau đó tôi đã nói chuyện qua điện thoại... "Thế nhưng thưa Cha, tại sao cha lại đưa vấn đề này ra cho các vị linh mục chứ?"......... Vì họ nói rằng tôi trổi hơn các vị linh mục! Tôi không muốn đến để thổi lên ở nơi đây...

    Chúng ta tự hỏi mình tình thương nghĩa là gì đối với một linh mục; xin để tôi nói đến tình thương cho thành phần linh mục chúng ta. Cho chúng ta, cho tất cả chúng ta! Các linh mục cảm kích trước đàn chiên, như Chúa Giêsu đã cảm thấy, khi Người trông thấy dân chúng bị mệt mỏi và kiệt sức như chiên không có mục tử. Chúa Giêsu có được "thâm cung" của Thiên Chúa. Tiên Tri Isaia đã nói nhiều về vấn đề này: Ngài đầy dịu dàng đối với dân chúng, nhất là đối với thành phần bị loại trừ, tức là đối với các tội nhân, đối với bệnh nhân không được ai chăm sóc cho... Bởi thế, theo hình ảnh của Vị Mục Tử Nhân Lành, vị linh mục là một con người của tình thương và cảm thương, gần gũi với dân của mình và là tôi tớ phục vụ tất cả mọi người. Đó là một qui chuẩn mục vụ tôi muốn nhấn mạnh rất nhiều: gần gũi cận kề. Cận kề gần gữi và phục vụ, nhưng gần gữi, cận kề!... Bất cứ ai bị thương trong đời sống của mình một cách nào đó đều có thể tìm thấy nơi ngài việc chăm sóc và quan tâm... Đặc biệt là vị linh mục cho thấy chiều sâu của tình thương trong việc ban Bí Tích Hòa Giải; tất cả thái độ của ngài tỏ hiện điều ấy, ở chỗ ngài đón nhận, lắng nghe, khuyên dạy, tha thứ... Tuy nhiên, điều này xuất phát từ cách thức chính bản thân ngài sống Bí Tích ấy, ở chỗ ngài để cho mình được ôm ấp bởi Thiên Chúa là Cha khi Xưng Tội và ngài ở trong vòng tay ôm này... Nếu bản thân đã sống như thế, trong lòng của mình, thì cũng có thể cống hiến nó cho kẻ khác nơi thừa tác vụ. Và tôi để lại cho anh em câu hỏi này: Vấn đề xưng tội của tôi ra sao? Tôi có để mình được ấp ủ hay chăng? Tôi nhớ đến một vị linh mục cao cả ở Buenos Aires, ngài trẻ hơn tôi, ngài chắc ở vào tuổi 72... Có lần ngài đến với tôi. Ngài là một vị giải tội có tiếng: ảnh hưởng của ngài bao giờ cũng có đó... Đa số các vị linh mục đến xưng tội với ngài... Ngài là một vị giải tội nổi tiếng. Có lần ngài đến với tôi: "Thế nhưng thưa Cha...", "Xin cứ nói", "Con có chút đắn đo bối rối, vì con biết rằng con tha thứ quá nhiều!"; "Hãy cầu nguyện... Nếu cha tha thứ quá nhiều..." Và chúng tôi đã nói về tình thương. Đến một lúc ngài nói cùng tôi rằng: "Cha có biết không, khi con cảm thấy cái đắn đo bối rối này trở nên mãnh liệt thì con vào nhà nguyện quì trước Nhà Tạm mà nói cùng Người rằng: Xin tha cho con, Chúa có lỗi vì Chúa đã làm gương xấu cho con! Rồi con bằng an ra đi..." Đó là một lời cầu nguyện dễ thương về tình thương! Nếu bản thân đã sống như thế, trong lòng của mình, thì cũng có thể cống hiến nó cho kẻ khác.

    Linh mục được kêu gọi để học biết điều ấy, để có được một tấm lòng cảm xúc. Các vị linh mục, thành phần là - tôi có thể nói - "chất tẩy trùng" những cái "của phòng thí nghiệm", làm sao cho tất cả trở nên sạch sẽ, tất cả trở nên tốt đẹp, đều không giúp ích cho Giáo Hội. Ngày nay, chúng ta có thể nghĩ về Giáo Hội như là "một bệnh viện lưu động - a field hospital". Điều này, xin tha cho tôi, tôi xin lập lại, vì tôi thấy nó như thế, tôi cảm thấy là như vậy: "một bệnh viện lưu động". Cần phải chữa trị các vết thương, rất ư là nhiều vết thương! Rất ư là nhiều vết thương! Có rất nhiều người bị thương, bởi các vấn đề về vật chất, bởi gương mù gương xấu, cả ở trong Giáo Hội nữa... Thành phần bị thương bởi những ảo tưởng của thế gian... Chúng ta là các linh mục cần phải ở đó, gần gũi với những con người này. Tình thương trước hết là chữa trị các vết thương. Khi một người bị thương thì họ cần được chữa trị lập tức, chứ không phải là các thứ phân tích, như tầm quan trọng của vấn đề cao mỡ, cao đường... Thế nhưng vết thương ngay đó, hãy chữa trị vết thương đã, sau đó chúng ta mới lưu ý tới việc phân tích. Bấy giờ người chuyên viên ra tay chữa trị, thế nhưng cần chữa trị các vết thương bên ngoài (open wounds) trước. Đối với tôi, vào lúc này đây, đó là những gì quan trọng nhất. Rồi cũng có cả các vết thương sâu kín nữa, vì có những con người rời xa khiến không thấy được các vết thương của họ... Hãy nhớ đến tục lệ về những người phong cùi thời Chúa Giêsu, theo luật Moisen, là thành phần bao giờ cũng sống xa cách để khỏi gây lây nhiễm... Có những con người rời xa vì hổ thẹn, vì ngại ngùng để lộ ra vết thương của họ.... Và họ rời xa có lẽ mang một bộ mặt lầm lỡ khác với Giáo Hội, nhưng tận thâm tâm họ mang một vết thương đau... Họ cần một vỗ về nào đó! Còn anh em, quí đồng bạn linh mục thân mến - tôi xin hỏi anh em nhé - anh em có biết được các vết thương của giáo dân trong xứ của mình hay chăng? Anh em có trực giác thấy được chúng hay chăng? Nó là một vấn đề duy nhất...

    (Biệt chú của người dịch: đoạn ngay trên đây Đức Thánh Cha Phanxicô có nói rằng: "Điều này, xin tha cho tôi, tôi xin lập lại", bởi vì hình ảnh "Giáo Hội như là 'một bệnh viện lưu động - a field hospital'" được ngài lập lại từ cuộc phỏng vấn với tờ La Catholica hồi cuối tháng 8/2013, khi ngài được hỏi ở câu thứ 9 rằng: "Giáo Hội đang cần gì nhất vào thời điểm lịch sử này đây? Chúng ta có cần canh tân cải cách hay chăng? Đâu là những ước muốn của Đức Giáo Hoàng về Giáo Hội trong những năm tới đây? Đâu là loại Giáo Hội Đức Giáo Hoàng mơ tưởng?", bấy giờ ngài đã bày tỏ cảm nhận của ngài khi trả lời rằng: "Tôi thấy một cách rõ ràng là điều mà Giáo Hội cần nhất hôm nay đây đó là khả năng chữa lành các vết thương và sưởi ấm lòng tín hữu; Giáo Hội cần gần gũi, sát cận. Tôi coi Giáo Hội như là một bệnh viện lưu động sau trận chiến. Thật là vô bổ khi hỏi một người bị thương trầm trọng xem họ có bị cao mỡ và về độ đường trong máu của họ hay chăng! Bạn cần phải chữa lành cho các vết thương của họ. Sau đó chúng ta mới nói đến bất cứ một cái gì khác. Hãy chữa lành các thương tích, hãy chữa lành các thương tích... Và bạn cần phải bắt đầu từ mặt đất trở lên.)

    3- Tình thương không có nghĩa là nuông chiều hay khắt khe

    Chúng ta trở lại với Bí Tích Hòa Giải. Thường xẩy ra cho linh mục chúng ta khi nghe thấy kinh nghiệm của tín hữu cho chúng ta biết rằng họ đã gặp một vị linh mục rất "ngặt nghèo - strict" hay một vị linh mục rất "khoan dung - lenient" trong Tòa Giải Tội, nghiêm khắc (rigorous) hay lỏng lẻo (relaxed). Như thế không tốt. Bình thường thì trong số các vị giải tội vốn có những cái khác nhau về đường lối, thế nhưng những cái khác nhau này không thể nào lại đụng chạm đến yếu tính, tức đến luân lý lành mạnh và tình thương. Vị linh mục nghiêm khắc hay lỏng lẻo đều không làm chứng cho Chúa Giêsu Kitô, vì cả hai đều không tròn trách nhiệm với người họ gặp. Vị nghiêm khắc rửa tay mình, ở chỗ vị này đóng đanh nó vào lề luật được hiểu một cách lạnh lùng và cứng cỏi; vị lỏng lẻo rửa tay mình ở chỗ vị này chỉ tỏ ra tình thương bề ngoài nhưng thật sự không nghiêm túc xem xét vấn đề của lương tâm ấy, giảm nhẹ tội lỗi. Tình thương chân thực là những gì chăm sóc con người, chuyên chú lắng nghe họ, chạm tới tình trạng của họ một cách trân trọng và chân thành, và hỗ trợ họ trên con đường hòa giải. Đúng thế, điều này thực sự là những gì mệt mỏi. Vị linh mục thực sự xót thương thì tác hành như Người Samaritanô Nhân Lành... thế nhưng tại sao ngài lại làm điều này chứ? Bởi vì lòng của ngài có khả năng cảm thương, nó là tấm lòng của Chúa Kitô!

    Chúng ta biết rõ là chẳng phải nuông chiều hay khắt khe là những gì làm cho thánh đức gia tăng. Có lẽ một số người khắt khe có vẻ thánh hảo, thánh hảo... Thế nhưng, hãy nghĩ đến Palagius rồi hãy nói. Chẳng có thứ nuông chiều hay khắt khe nào lại có thể thánh hóa linh mục hay tín hữu! Trái lại, tình thương là những gì hỗ trợ cho thánh đức, nó nâng đỡ thánh đức và làm gia tăng thánh đức... Quá nhiều việc làm cho một vị linh mục coi xứ hay chăng? Thật vậy, quá ư là nhiều việc! Và bằng cách nào ngài nâng đỡ đường lối thánh đức và làm cho nó tăng trưởng đây? Qua việc chịu đựng mục vụ là một hình thức của tình thương. Việc chịu đựng mục vụ có nghĩa là gì? Nghĩa là chịu đựng cho và với dân chúng. Điều này không dễ dàng gì! Chịu đựng như một người cha và một người mẹ vì con cái của mình, tôi xin nói như thế, với cả nỗi lo âu nữa...

    Để làm sáng tỏ những gì tôi nói, tôi sẽ hỏi anh em mấy câu để giúp tôi khi có linh mục nào đến gặp tôi. Họ giúp tôi cả khi tôi lẻ loi một mình trước nhan Chúa!

    Xin cho tôi biết: anh em có khóc, hay chúng ta không còn nước mắt? Tôi nhớ rằng trong các Lễ cũ, các lễ của thời khác, có một kinh nguyện rất hay kêu xin cho được tặng ân khóc lóc. Kinh nguyện này bằt đầu như thế này: "Lạy Chúa, Chúa là Đấng đã ra lệnh cho Moisen phải đập vào tảng đá để nước chảy ra, xin hãy đập vào tảng đá của trái tim con để những giọt nước mắt...", kinh nguyện này hơn kém là như thế. Nó là một kinh nguyện rất hay. Thế nhưng, bao nhiêu người trong chúng ta đã khóc trước cái đớn đau của một em nhỏ, của tình trạng tan vỡ một gia đình, của rất nhiều người không tìm thấy đường đi nước bước? Việc khóc lóc của vị linh mục... Anh em có khóc hay chăng? Hay, nơi hàng giáo sĩ này, chúng ta đã hết nước mắt mất rồi?

    Anh em có khóc thành phần dân của anh em hay chăng? Hãy nói cho tôi biết anh em có cầu nguyện trước Nhà Tạm hay chăng?

    Anh em có đối chọi (struggle) với Chúa cho dân của anh em hay chăng, như Abraham đã đối chọi? "Và nếu ít hơn? Nếu chỉ có 25 thì sao? Nếu chỉ có 20 thì thế nào?" ... (cf Khởi Nguyên 18:22-23). Đó là lời nguyện chuyển cầu can trường... Chúng ta nói về việc chân thành dạn dĩ (parrhesia), về sự can đảm tông đồ, và chúng ta nghĩ đến các dự án mục vụ, điều ấy tốt nhưng chính việc việc chân thành dạn dĩ cũng cần thiết khi cầu nguyện nữa. Anh em có đối chọi với Chúa hay chăng? Anh em có tranh luận (argue) với Chúa như Moisen tranh luận hay chăng? Khi Chúa cảm thấy khó chịu bực tức, mệt mỏi với dân của Ngài và nói cùng Moisen rằng: "Ngươi cứ yên tâm... Ta sẽ hủy diệt tất cả và Ta sẽ lập ngươi làm thủ lãnh một dân tộc khác". "Đừng, đừng! Nếu Chúa hủy diệt dân này, thì hãy hủy diệt cả con đi nữa!" Thế nhưng những con người này đã có khí phách (guts)! Vậy tôi xin hỏi: Chúng ta có khí phách để đối chọi với Chúa cho dân của chúng ta hay chăng?

    Tôi xin hỏi một câu khác, đó là vào ban tối, anh em đã kết thúc ngày sống của anh em ra sao, với Chúa hay với truyền hình?

    Mối liên hệ của anh em ra sao với những ai giúp cho mình trở nên xót thương hơn? Tức là, mối liên hệ của anh em ra sao với trẻ em, với thành phần già lão, với thành phần bệnh nhân? Anh em có thế tỏ ra ân cần âu yếm với họ hay chăng, hay anh em cảm thấy ngại ngùng khi phải tỏ ra mơn trớn một vị lão thành?

    Đừng cảm thấy xấu hổ về xác thịt người anh em của anh em (cf. Reflections in Hope, chapter I). Cuối cùng chúng ta sẽ bị phán xét về cách thức chúng ta đã đến gần với "tất cả mọi xác thịt" - câu này của Tiên Tri Isaia. Đừng hổ thẹn về xác thịt của người anh em của anh em. "Hãy làm cho mình trở thành gần gũi": gần gũi, kề cần, hãy đến gần hơn với xác thịct của một người anh em. Vị tư tế và người Levi đã đến trước Người Samaritanô Nhân Lành nhưng đã không thể tiến đến gần người bị bọn thổ phỉ hành hạ. Lòng của họ bị đóng lại. Có lẽ vị tư tế đã nhìn đồng hồ mà nói: "Tôi phải đi dâng lễ, tôi không thể trễ lễ", rồi ông bước đi. Các thứ biện minh - Justifications! Bao nhiêu lần chúng ta biện minh để luẩn quẩn với vấn nạn, với con người. Còn người khác là Thày Levi hay vị tiến sĩ luật, luật sĩ, thì nói: "Không, tôi không thể vì nếu tôi làm điều ấy thì ngày mai tôi sẽ phải đứng ra làm chứng, tôi sẽ mất thời gian..." Các thứ chữa chạy - Excuses! Họ có những con tim khép kín. Thế nhưng con tim khép kín này luôn biện minh về những gì không làm. Trái lại, người Samaritanô mở lòng mình ra, trở nên xúc động sâu xa, và cái xúc động nội tâm này đã được chuyển thành hành động cụ thể, thành một thứ can thiệp thực tiễn và hiệu nghiệm để giúp đỡ người ấy.

    Vào ngày cùng tháng tận, chỉ có ai không hổ thẹn về xác thịt nơi người anh em thương tích và bị loại trừ của mình mới được chiêm ngưỡng xác thịt vinh hiển của Chúa Kitô mà thôi.  

    Tôi xin thú cùng anh em là tôi cảm thấy vui đó là việc đọc bản liệt kê mà tôi sẽ bị phán xét là những gì làm tôi cảm thấy vui, đó là Phúc Âm Thánh Mathêu ở đoạn 25.

    Đó là những gì trong trí tôi xin chia sẻ cùng anh em. Tôi đã đến đây hơi sớm... [Đức Hồng Y Vallini: "Một cuộc duyệt xét lương tâm hay]. Nó sẽ làm cho chúng ta cảm thấy vui. [Vỗ tay].

    Ở Buenos Aires - tôi đang nói về một vị linh mục khác - có một vị giải tội nổi tiếng: vị này là Sacramentino. Hầu hết tất cả hàng giáo sĩ đến xưng tội với vị ấy. Khi Đức Gioan Phaolô II, một trong hai lần đến đây, đã yêu cầu một vị giải tội trong Tòa Khâm Sứ thì vị này đã đến với ngài. Vị ấy đã già, rất già... Vị này là Giám Tỉnh của Dòng mình, là một giáo sư... nhưng luôn là một vị giải tội, luôn luôn. Và vị này luôn có một hàng dài chờ xưng tội, trong nhà thờ Bí Tích Rất Thánh. Bấy giờ tôi là Phó Bề Trên Tổng Quyền và tôi sống ở Tòa Thánh, mỗi sáng sớm, tôi bật máy phóng ảnh viễn liên (fax) lên xem có gì không. Và vào sáng Phục Sinh tôi đọc được một tờ phóng ảnh viễn liên từ vị Bề Trên của cộng đồng này: "Hôm qua, một nửa giờ trước Lễ Vọng Phục Sinh, Cha Aristi đã qua đi - ngài 94 hay 96 tuổi. Lễ an táng sẽ vào ngày này..." Và vào sáng Phục Sinh tôi phải đi dùng bữa trưa với các vị linh mục của the Rest Home - tôi đã thường làm như thế vào Lễ Phục Sinh - bấy giờ tôi tự nhủ sau bữa trưa tôi sẽ đến nhà thờ. Đó là một nhà thờ lớn, rất lớn, với một hầm mộ đẹp nhất. Tôi đi xuống hầm mộ và ở đó có một quan tài, chỉ có hai bà già ở đó cầu nguyện mà chẳng có bông hoa gì hết. Tôi nghĩ: thế nhưng, con người này, vị đã tha tội cho toàn thể hàng giáo sĩ ở Buenos Aires, trong đó có tôi, đã không có lấy được một cánh hoa... Tôi đã đi ra và đến một tiệm bán hoa - vì có những tiệm ở các ngã tư, trên đường phố, ở những nơi có dân chúng - và tôi đã mua những bông hoa hồng. Tôi trở lại và bắt đầu sắp xếp quan tài gọn gàng với các bông hoa... Và tôi đã trông thấy Chuỗi Mân Côi ngài nắm trong tay... lập tức tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta đều có kẻ trộm trong lòng, không? - và trong khi tôi trang trí các cánh hoa tôi đã nắm lấy cây thánh giá của Chuỗi Mân Côi, và lấy sức một chút tôi đã dứt nó ra khỏi xâu chuỗi. Trong lúc ấy tôi đã nhìn ngài mà nói: "Xin hiến cho con một nửa tình thương của ngài". Tôi đã cảm thấy một cái gì đó mãnh liệt khiến tôi can đảm làm điều này và thực hiện lời cầu nguyện ấy! Thế rồi tôi bỏ cây thánh giá vào trong túi của tôi đây. Những chiếc áo sơ mi của Giáo Hoàng không có túi, nhưng tôi luôn mang theo ở đây một cái hộp nhỏ và từ đó tới hôm nay cây thánh giá đó ở với tôi. Khi tôi có ý nghĩ xấu nào về ai đó thì tay tôi bao giờ cũng sờ vào đấy, luôn luôn. Và tôi cảm thấy được ân sủng! Tôi thấy rằng cây thánh giá này làm cho tôi cảm thấy an vui. Tốt lành biết bao gương mẫu của một vị linh mục xót thương, của một vị linh mục đến gần với các vết thương....

    Nếu anh em nghĩ về tình thương, anh em chắc chắn đã biết nhiều, nhiều, vì các linh mục Ý quốc thì tốt lành! Các vị là những linh mục tốt lành. Tôi nghĩ rằng nếu Ý quốc vẫn còn rất mạnh thì không phải vì các vị Giám Mục chúng tôi cho bằng vì các vị linh mục coi xứ, vì các vị linh mục. Thật thế, điều này đúng đấy! Đó không phải là một chút hương thơm để an ủi anh em đâu, tôi cảm thấy vậy đó.

    Tình thương. Hãy nghĩ đến nhiều vị linh mục đang ở trên Trời và xin các vị cho chúng ta ơn này! Chớ gì các vị cống hiến cho anh em tình thương các vị đã có đối với tín hữu của các vị. Và điều này khiến người ta cảm thấy tốt đẹp.

    Xin cám ơn anh em rất nhiều đã lắng nghe và đã đến đây.

    Angelus Domini...